Thế nào là hiền thê – Chương 33

mynhan80

Chương 33: Mùng một ở Vương phủ

Edit: Kiri

Sau màn ăn uống là đến màn tiến cống của các nước phụ thuộc, Khúc Khinh Cư nhìn đám sứ thần ngoan ngoãn và các đại thần bình thản đột nhiên hiểu được như thế nào gọi là cường quyền là chân lý.

Sứ thần dâng đồ tiến cống lên cho thái giám trình cho Hoàng đế, người nào tiến cống nhiều thì gương mặt vẻ đắc ý còn người tiến cống ít thì mặt mũi đau khổ chỉ hận không thể giãi bày cho Khánh Đức đế biết sự nghèo khổ của quốc gia mình.

Mất hơn nửa canh giờ mới xong, Khúc Khinh Cư cảm thấy mình đã có nhận thức mới về Đại Long, đây là một đất nước cường đại và giàu có, có lẽ mấy chục năm nay biên cảnh cũng không có chiến loạn nên tính tình Khánh Đức đế mới yếu đuối như vậy.

Đúng lúc này một tiếng trống trầm vang lên, Khúc Khinh Cư thấy Hoàng đế và Hoàng hậu cùng bước ra ngoài quỳ ở thềm bạch ngọc ngoài điện. Nàng hơi sửng sốt, máy móc quỳ theo Kính Quý phi nghe Khánh Đức đế khấn vái, hình như là cầu xin trời phật phù hộ năm mới mưa thuận gió hoà, dân chúng ấm êm.

Đến khi pháo hoa nổ ầm trên đầu Khúc Khinh Cư mới giật mình bừng tỉnh Đế vương đã cầu nguyện xong, nàng đỡ Kính Quý phi đứng dậy rồi lui sang một bên. Kính Quý phi ngẩn người nhìn pháo hoa một lúc lâu rồi mới cúi đầu: “Hoàng thượng và Hoàng hậu đã hồi cung rồi, cũng muộn rồi hai con về đi.” Nói xong vịn lấy tay cung nữ: “Bản cung cũng mệt rồi.”

“Mẫu phi, con đưa Người về.” Khúc Khinh Cư đón lấy tay Kính Quý phi, thấy nét mặt bà hơi mệt mỏi liền phủ thêm cho bà một chiếc áo choàng vốn được Mộc Cận chuẩn bị cho mình.

“Không cần.” Kính Quý phi nhìn bộ váy đỏ trên người Khúc Khinh Cư, thắt nhẹ dây áo choàng: “Trời đêm lạnh, con và Hành nhi hồi phủ sớm đi, Chung Cảnh cung cũng không xa Bản cung đi một lát là đến.” Nói xong liền không nhìn Khúc Khinh Cư nữa, đỡ tay cung nữ đi luôn.

Khúc Khinh Cư đứng tại chỗ một lát rồi mới đỡ tay Mộc Cận bước xuống thềm đá cẩm thạch, đuôi váy dài lướt qua thềm đá trông cứ như một dòng nước dịu dàng.

Bốn huynh đệ Hạ gia đang đứng ở dưới, sắc mặt Hạ Uyên lạnh như băng, đứng sau hắn ta là Tần Bạch Lộ mặt mũi lạnh lùng, cảm tình giữa hai người vốn đã không sâu Tần Bạch Lộ còn ra vẻ tủi thân làm Hạ Uyên bực mình nên cả hai đứng cách nhau cả sải tay.

Tần Bạch Lộ hận mẹ chồng không giữ thể diện cho mình, lại oán Hạ Uyên đối xử với mình không đủ dịu dàng. Mình đã bị tủi thân còn phải nhìn sắc mặt Hạ Uyên mà sống nên càng không vui, cũng chẳng quan tâm người khác nghĩ gì, cứ rầu rĩ đứng đó.

Nhìn nàng ta như vậy Hạ Uyên càng không thuận mắt nên nhìn sang chỗ khác, vừa ngẩng đầu đã thấy một bóng người màu đỏ đang bước xuống, màu đỏ trong nền ngọc trắng dưới một trời khói lửa đẹp đến nao lòng. Hắn ta bình tĩnh đợi người đó tới gần mới phát hiện ra là Vương phi của Hạ Hành. Là nữ nhân của huynh đệ nên hắn ta sẽ không nhìn thêm nữa, bình thản dời mắt rồi lập tức bỏ đi, hiển nhiên không có ý cáo từ các huynh đệ.

Hạ Minh muốn nói một tiếng đi thong thả nhưng thấy Đại ca và Nhị ca đều coi như không nhìn thấy thì do dự, cuối cùng vẫn chỉ cúi đầu.

“Tay hơi lạnh đấy.” Hạ Hành bước lại gần nắm lấy tay Khúc Khinh Cư khi nàng bước xuống, cởi áo choàng của mình bọc kín nàng lại rồi mới quay qua nhìn Hạ Kì và Hạ Minh: “Đại ca Tứ đệ, ta đi trước.”

“Nhị đệ cứ tự nhiên.” Hạ Kì liếc nhìn Nhị đệ muội bị bọc kín áo choàng cười khoát tay: “Không còn sớm nữa, Nhị đệ và Nhị đệ muội sớm hồi phủ đi.” Khó trách lão Nhị bảo vệ như thế, lại còn đeo một cái hà bao chẳng đẹp đẽ gì, hắn ta nhìn Hạ Hành bằng ánh mắt có phần giễu cợt, quả thật Nhị đệ muội này cũng có vài phần tư sắc.

Hạ Minh rất ngoan ngoãn không nhìn loạn một giây nào, hắn ta cung kính chắp tay nói: “Nhị ca đi thong thả.” Làm bộ như muốn tiễn.

Khúc Khinh Cư giơ tay gạt mấy sợi lông hồ ly lòa xòa trước mắt, đúng lúc thấy Hạ Minh quy củ chắp tay.

“Tứ đệ dừng bước.” Hạ Hành nắm lấy tay Khúc Khinh Cư cười nhìn Hạ Minh: “Huynh đệ nhà mình, không cần khách khí như thế.” Nói xong liền đi.

Hạ Minh khó hiểu nhìn Nhị ca đã đi xa, chân bước ra còn chưa kịp thu lại.

“Sau này đệ thành thân sẽ hiểu.” Hạ Kì vỗ vỗ vai hắn ta, đúng lúc Vệ Thanh Nga đi ra: “Ca về đây, đệ cũng hồi phủ sớm đi.” Nói xong liền tiêu sái rời đi.

Hạ Minh khó hiểu nhìn Hạ Kì bỏ đi, thấy Đại tẩu đi tới liền hành lễ, cứ như thế mấy huynh đệ đều đi sạch, hắn ta lại càng thấy khó hiểu.

Đêm nay Hoàng cung không cấm đi lại ban đêm, Hạ Minh thấy mọi người cũng đã đi kha khá mới tới tẩm cung của An Quý tần.

Tẩm cung của An Quý tần không lớn, bài trí cũng không tinh quý nhưng vì có Hoàng tử nên nô tài bên Điện trung tỉnh cũng không dám cắt xén, so với những phi tần không được sủng thì cuộc sống của bà đã rất tốt rồi, ít nhất những thứ thuộc phân lệ chưa bao giờ thiếu.

Hai mẹ con sợ bị nghi kỵ nên bình thường cũng ít gặp nhau, mỗi lần gặp sẽ nói hơi nhiều một chút. Khi An Quý tần nghe được chuyện xảy ra trước và sau yến tiệc bà cười: “Bọn họ như thế nào không liên quan đến chúng ta, còn lời Trữ Vương…….” Nhìn vẻ mặt ngây thơ của con trai nụ cười trên mặt bà càng tươi: “Chỉ là đùa vui thôi, con không cần nghĩ nhiều.”

Đoan Vương phi thật sự rất xinh đẹp, Hoàng gia cũng không thiếu nữ nhân đẹp nhưng nàng ấy không chỉ đẹp mà còn có chút ý vị mê người, ở trong cung đã lâu nên bà biết kiểu người như thế hấp dẫn nam nhân đến mức nào.

Thân là Vương phi lại có tư sắc như vậy không biết là phúc hay là họa. An Quý tần lắc lắc đầu, Đoan Vương phi vẫn nhu thuận ở bên Kính Quý phi đấy thôi, Kính Quý phi cũng đâu phải người đơn giản.

Nhớ lại năm xưa tiến cung mình cũng tầm tuổi đó nên bà thật lòng mong Đoan Vương phi được sống thoải mái, bà nghiêm túc nói với con trai: “Minh nhi, sau này phải đối xử với thê tử con thật tốt nhé, nữ nhân sống không dễ dàng.”

Hạ Minh hiếu thuận gật đầu nhưng vẫn không hiểu tại sao lại có liên quan đến thê tử chưa vào cửa của mình. Có lẽ mình rất ngu dốt, Tiểu Minh Vương gia bất đắc dĩ nghĩ vậy.

Qua đêm giao thừa chính là mùng một tháng giêng, Khúc Khinh Cư và Hạ Hành ngồi ở chính điện Vương phủ, các quản sự lớn nhỏ trong phủ lần lượt hành lễ chúc tết còn các hạ nhân khác thì chỉ được dập đầu ngoài cửa điện.

Nghe hạ nhân nói muôn vàn lời cát tường Khúc Khinh Cư bảo Mộc Cận và Thục Quỳ thưởng cho họ, nhìn họ vui mừng không khác gì mình kiếp trước khi được công ty chia tiền thưởng cuối năm.

“Nô tài khấu tạ Vương gia Vương phi, nguyện Vương gia và Vương phi tân niên đại cát, năm tới mọi chuyện thuận buồm xuôi gió.” Tiền Thường Tín và Minh Hòa là hai người đắc dụng ở bên Hạ Hành nên dù lời chúc không hoa mỹ nhưng rất trung thành.

Khúc Khinh Cư nhìn hai người rồi lại nhìn Hạ Hành: “Vương gia, hai người bọn họ chạy tới chạy lui cả ngày theo chàng rất vất vả, chàng phải thưởng thật hậu đấy nhé.”

Hạ Hành nghe vậy cười nói: “Nhà chúng ta là do Vương phi nàng làm chủ, thưởng cũng phải theo ý nàng chứ.”

Tất cả nghe thế đều nín thở cân nhắc, Vương phi đã quản lý hậu viện một thời gian nhưng vẫn có kẻ muốn lén bớt xén, nhưng hôm nay Vương gia nói trắng ra thế này làm không ít người run sợ.

“Nếu đã vậy thiếp đành bao biện làm thay.” Ở chỗ đông người Khúc Khinh Cư vẫn quy củ xưng ‘thiếp’ dù nàng rất không thích từ này: “Mộc Cận, đưa cho hai vị công công hai chiếc hà bao.”

Hai người nhận hà bao không nắn không nhìn, lập tức dập đầu cảm tạ, thái độ cực kỳ kính cẩn.

Không hổ là người đắc dụng bên cạnh Hạ Hành, không hề vi phạm quy củ, nàng nhìn mọi người nâng giọng: “Hôm nay mùng một mọi người không cần câu nệ như thế, đều lui xuống đi.”

Hạ nhân lại dập đầu lần nữa rồi mới lui ra ngoài. Bên ngoài chính điện có người hâm mộ hai vị công công tổng quản được hai vị chủ tử coi trọng, có người nịnh nọt, cũng có người nhân cơ hội muốn biết bên trong hà bao có gì nhưng đều bị cả hai đuổi đi.

Đuổi hết người đi cả hai mới mở hà bao ra, trong hà bao là ngân phiếu năm mươi lượng chứ không phải đồ quý báu gì, hai người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, nếu Vương phi thật sự ban cho họ thứ gì đó quý giá thì mới là phiền toái.

Hai người nhìn nhau một cái, Tiền Thường Tín thở dài: “Vị Vương phi này của chúng ta cũng không phải người đơn giản gì, sau này hai ta càng phải tận tâm mới được.” Năm mươi lượng bạc là một số tiền lớn với người thường nhưng với họ thì cũng không phải là một con số lớn, Vương phi cho họ từng này ý là không cố ý mượn sức, Người coi trọng họ nhưng không muốn họ làm ra những chuyện không nên làm.

Năm mươi lượng, hoàn toàn phù hợp với thân phận của họ, không phải là muốn họ biết tuân thủ bổn phận sao?

Sau khi các quản sự đã lui ra thì các nữ nhân của Hạ Hành mới tới. Trong số những nữ nhân này, trừ bốn thị thiếp thì còn một thông phòng tên Bạch Chỉ.

Hạ Hành vốn có ba thông phòng nhưng Vân Khuynh đã được phân cho một người ở thôn trang, Bán Hạ bị Khúc Khinh Cư phạt xuống làm nô tì giặt y phục nên chỉ còn mỗi Bạch Chỉ mà Khúc Khinh Cư chưa từng gặp.

Sau khi mấy nữ nhân này hành lễ với mình Khúc Khinh Cư cảm thấy bản thân không có lời hiền từ gì để nói nên hỏi Hạ Hành: “Vương gia có gì muốn nói không?”

Hạ Hành không hiểu tại sao nàng hỏi vậy nhưng quả thật hắn không có gì để nói với thị thiếp nên lắc lắc đầu.

“Nếu Vương gia không có gì để nói thì các nàng lui cả đi.” Khúc Khinh Cư nâng tách trà lên: “Mộc Cận, lấy hồng bao ta chuẩn bị đưa cho các nàng ấy rồi tiễn ra ngoài đi.”

Mấy người đều sửng sốt, thật sự không ngờ bị đuổi ngay ra thế này, lời răn dạy đâu? Không phải nên nói là hầu hạ Vương gia cho tốt, tuân thủ quy củ Vương phủ sao?

Cả đám cầm hồng bao sững sờ đi ra ngoài, La Ngâm Tụ ngẩn ra: “Chúng ta cứ về như thế à?”

“Không về thì ở lại làm gì?” Hàn Thanh Hà phẩy phẩy tay áo tiêu sái rời đi.

Bạch Chỉ quay đầu lại nhìn chính điện rồi mới chậm rãi bước đi.

Trong điện Khúc Khinh Cư đứng lên: “Vương gia luyến tiếc mấy mỹ nhân à?”

Hạ Hành cười bất đắc dĩ đứng dậy theo nàng: “Sắp trưa rồi, chúng ta dùng bữa thôi.” Nói xong nắm lấy tay Khúc Khinh Cư dịu dàng nói: “Đừng nghĩ nhiều.”

Khúc Khinh Cư nghe vậy cong môi cười nhưng ý cười lại không đạt tới đáy mắt.

Kiri: nay nắng ấm nên ngoi lên làm một chương, Tết nhất bận rộn nên chắc sẽ không có chương mới đâu hihi

Advertisements
By Kiri

One comment on “Thế nào là hiền thê – Chương 33

  1. Pingback: Thế nào là hiền thê – Nguyệt Hạ Điệp Ảnh | ๖ۣۜPhù ๖ۣۜDung ๖ۣۜCốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s