Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 35.8 (Quyển 3)

mynam18

Chương 35: Đại kết cục (trung)

Đoạn thứ tám

Edit: Kiri

Đông Sở, Lạc Phong quan.

Trong quân doanh đầy tiếng oán than, các tướng sĩ bị trọng thương được khiêng vào trong lều quân y, còn những người bị thương nhẹ thì lảo đảo đi vào lấy bát thuốc rồi tự quay về lều.

Mà những người không bị thương cũng bận rộn giúp đỡ cứu trị.

Nhưng cũng chẳng có mấy người lành lặn.

Dưới sức mạnh to lớn của bom, hầu như ai cũng bị ảnh hưởng, những người may mắn lành lặn chỉ có thể nói là trời cao thương xót, mà Trương Vinh là một trong số đó.

Trương Vinh mười lăm mới ra chiến trường lần đầu tiên, lại đụng phải một trận thảm thiết như vậy, nên giờ sắc mặt hắn trắng bệch, tay chân không ngừng run rẩy.

“Ai u, nhẹ chút, nhẹ chút……”

Trương Vinh giật mình hồi hồn, hắn đang giúp quân y bôi thuốc cho một đồng đội đã bị mất cánh tay, đang nằm trên cáng thống khổ co quắp, hắn nhẹ nhàng dùng vải sạch băng lại rồi cười, nhưng còn khó nhìn hơn cả khóc: “Xin lỗi a, huynh đệ.”

Vừa xong ở đây, quân y đã kêu to: “Nhanh lên!”

Trương Vinh vội vàng chạy đến trước một cái cáng khác.

Hắn quay đầu, run rẩy nhìn một người may mắn khác ở bên cạnh, cũng không bị thương, y phục cũng bẩn thỉu không còn nhìn rõ tình trạng ban đầu, nhất là vết máu đỏ sậm trên áo, cho thấy sự thảm thiết của trận chiến vừa rồi.

Nhưng người thanh niên này rất bình tĩnh, cách băng bó cũng rất nhanh nhẹn, thậm chí còn không run chút nào, hắn mới hỏi: “Huynh đệ, ngươi không sợ sao?”

Thanh niên kia không hề quay đầu, chỉ chuyên tâm băng bó, nhàn nhạt trả lời: “Nếu sợ, sao còn muốn nhập ngũ?”

Trương Vinh chấn động, chỉ cảm thấy giọng nói trong trẻo này khiến hắn cực kỳ thoải mái, giúp hắn bình ổn trái tim đang đập loạn lên vì sợ.

Vì sao lại nhập ngũ……..

Hắn thật sự nghiêm túc nghĩ một chút rồi đáp lời: “Nhập ngũ sẽ có bạc.”

Lần này, rốt cuộc thanh niên kia cũng quay đầu lại nhìn về phía hắn.

Vừa nhìn, Trương Vinh đã ngây người, thanh niên này rất thanh tú, trong căn lều máu tanh bẩn thỉu này, chỉ liếc mắt một cái, Trương Vinh chưa từng đọc sách nên không có từ ngữ nào để diễn tả, giống như người nọ khác mình, giống như Hoàng thượng phía xa xa hôm nay, cảm giác khiến hắn không dám nhìn thẳng, rất giống nhau.

Thanh niên chậm rãi đảo mắt quanh lều, nghiêm nghị hỏi: “Vì bạc, đáng sao?”

Có lẽ Trương Vinh hiểu, vì bạc mà trở nên giống những thương binh này, không có tay, không có chân, lưng ngực bị bỏng nặng, có người còn bị hủy dung, những tiếng kêu thống khổ lại một lần nữa khiến hắn sợ hãi sức tàn phá của chiến tranh.

Sắc mặt hắn lại trắng bệch, gãi đầu mờ mịt nói: “Ta không biết.”

Thanh niên gật đầu, lại tiếp tục quay đầu đi, nghiêm túc băng bó cho thương binh, người nằm ở đây, sao lại biến thành như vậy, nào ai biết……..

Hắn nhanh chóng băng xong rồi chuyển sang một người khác, nhìn những người kia nhuốm đầy máu nhưng mày cũng không hề nhíu lấy một cái, giống như không hề nhìn thấy, chỉ là cánh tay băng bó không tự chủ mà nhẹ đi vài phần.

Trương Vinh ma xui quỷ khiến đi theo sau, tò mò hỏi: “Huynh đệ…….”

“Hai người các ngươi, qua đây, qua đây hỗ trợ!” Một tiếng quát cắt đứt lời hắn.

Hắn quay đầu lại nhìn thì thấy một nam nhân mặc quân phục bách phu trưởng, đứng ở cửa lều, chỉ vào hắn và người thanh niên bên cạnh.

Bách phu trưởng khập khễnh đi tới, trên đùi có vết thương, thét to: “Gọi các ngươi đấy, không nghe thấy à? Quách phó tướng ra lệnh, đưa cái này đến chỗ Hoàng thượng, đi nhanh đi nhanh, làm chậm trễ đại sự thì các ngươi có mấy cái đầu để bồi tội? Còn ngẩn ra đấy làm gì, ngu đần thế này vừa nhìn đã biết là tân binh, nhanh!”

Vừa nghe hai chữ Hoàng thượng, Trương Vinh đã run rẩy: “Gặp…. hoàng….. hoàng thượng a…. ta còn đang chăm sóc thương binh mà…….”

Bách phu trưởng vừa thấy bộ dạng run rẩy của hắn, tức giận vung chân lên đạp thẳng vào mặt Trương Vinh.

Bốp!

Trương Vinh lảo đảo cắm đầu xuống đất.

“Tên tân binh đần độn, chăm sóc thương binh chứng tỏ ngươi không bị thương, không bị thương không đi đưa chẳng lẽ để lão tử đang bị thương đi đưa? Nhanh lên, đừng có lảm nhảm với lão tử!”

Không dám trì hoãn nữa, Trương Vinh nhận lấy mấy quyển sổ, túm lấy người thanh niên ở bên cạnh dường như không nghe thấy, chạy nhanh ra ngoài.

Ra khỏi lều.

Thanh niên kia khẽ tránh khỏi tay hắn, nhíu mày hỏi: “Gì thế?”

Trương Vinh mờ mịt lắc đầu, giở thử quyển sổ trong tay ra, thấy có vài chữ mình biết, không dám xác định nói: “Tám vạn ba nghìn người…. đây là…….”

“Hình như là thống kê thương vong trong lần đại chiến này! Ta biết rồi, Hoàng…….. Hoàng thượng mà thấy cái này nhất định sẽ tức giận, phó tướng sợ bị trách phạt nên bắt bách phu trưởng đi, bách phu trưởng cũng không dám đi nên để chúng ta đi! Nghe nói trước đây quân kỷ trong quân doanh rất nghiêm minh, sao gần đây có thể lỏng lẻo như thế được, vật này mà cũng có thể tiện tay giao cho tân binh chúng ta…… Hoàng thượng cũng thật là, cố ý khai chiến làm gì để giờ tiếng oan than dậy đất, ngươi nghe xem, trong quân doanh không có chỗ nào không oán giận, đại chiến hôm nay khiến chân ta nhũn cả ra, máu đổ thành sông thế kia kiểu gì tối nay cũng gặp ác mộng, ta thấy họ nói không sai đâu, Tây Vệ Nữ hoàng là ai, là thần nữ a, ai dám đấu với trời chứ? Huynh đệ, ta thấy đặc biệt hợp ý với ngươi…… á?”

Trương Vinh lan man một hồi, lúc ngẩng đầu lên đã thấy phía trước chẳng còn ai, thanh niên kia đã đi rất xa, chắc là không chịu nổi hắn lải nhải.

“Đi đâu thế? Lều của Hoàng thượng ở bên kia cơ mà!”

Thanh niên kia chợt dừng bước rồi rất bình tĩnh quay lại đi về hướng Trương Vinh chỉ, bộ dạng nghênh ngang ‘Quân doanh là nhà ta.’

Trương Vinh nhức đầu, đang muốn nói tiếp thì người thanh niên kia quay đầu lại, hơi nhướn mày, lạnh lùng nhìn hắn một cái: “Đi!”

Chỉ một chữ cũng đủ khiến hắn không dám nói thêm gì nữa.

Thành thành thật thật đi theo.

Lều của Đông Phương Nhuận ở chính giữa quân doanh, có binh láo bảo vệ xung quanh.

Trong doanh trại bây giờ đang vô cùng hỗn loạn, máu tươi, tiếng kêu rên, gào khóc, oán trách,…….. chỉ có căn lều này khác biệt với tất cả, khi có gió nhẹ phất qua, có thể nhìn thấy một nam tử mang y bào xanh nhạt đang lặng lặng lật sách, một chén trà nghi ngút khói đặt bên tay phải và Liên Công chúa đang nói gì đó, thi thoảng hắn sẽ khẽ đáp lại một câu.

Trương Vinh căng thẳng run rẩy: “Huynh đệ, đến rồi đến rồi……. đó là Hoàng thượng a! Làm sao bây giờ, ta….. kìa, ngươi đi đâu đấy?”

Nhìn bóng lưng thanh niên rời đi, Trương Vinh khó hiểu bóp đầu.

Trong lều.

Như là cảm thấy gì đó, Đông Phương Nhuận bỗng nhiên ngước mắt nhìn ra ngoài.

Mắt có thể nhìn thấy ở một chỗ ngoặt, có một tân binh còn trẻ tuổi và một tân binh đang đi phía sau gào thét gì đó, thanh niên kia dừng lại nói mấy câu rồi loại xoay người ôm mấy quyển sổ cẩn thận đi về phía lều lớn.

Đến cửa thì bị lính cần vụ ngăn lại, hỏi vài câu rồi nhận lấy mấy quyển sổ, mang vào.

Đông Phương Nhuận lật một lúc, thấy tân binh kia chạy như được đại xá, hơi nhíu mày, không thể nói rõ là có cảm giác gì.

Nữ tử bên cạnh thấy vẻ mặt hắn như thế liền trấn an: “Hoàng huynh, trận chiến này mặc dù chúng ta thua nhưng Đại Tần cũng thương vong rất nặng, Liên nhi sẽ cố chế càng nhiều bom, giáng cho bọn chúng một đòn nghiêm trọng!”

Nàng vừa nói vừa nghĩ tới uy lực của bom trên chiến trường hôm nay, thường ngày nghiên cứu là một chuyện nhưng khi thật sự nhìn thấy nó được sử dụng trong chiến tranh, cảm giác tự hào trong lòng không gì so sánh nổi, dần dần nỗi sợ hãi đã bị sự tự hào đè ép xuống, nàng ngẩng cao đầu, cười tự phụ.

Đông Phương Nhuận thu hồi cảm giác khó hiểu ban nãy.

Để quyển sổ kia sang một bên rồi rút một quyển khác ra xem.

Liên Công chúa rất bực mình vì hắn chẳng thèm tiếp lời, đang định nói thêm thì Đông Phương Nhuận thản nhiên nói: “Mấy năm này Hoàng muội đã cực khổ rồi, bao nhiêu thuốc nổ đều do muội làm, quả là không dễ dàng, đợi Kim Lân Vệ mang lưu hoàng trở về, Trẫm sẽ phái người qua giúp muội.”

Bàn tay siết chặt chén trà.

Nàng khẽ nhấp một ngụm rồi cười: “Hoàng huynh bận rộn chính sự, thuộc hạ cũng có nhiều việc, không cần phải phái người giúp Liên nhi……..”

Đông Phương Nhuận chậm rãi nhìn lên, trong mắt lan tràn lãnh ý……..

Liên Công chúa ngồi đối diện hắn, cố cười trấn định: “Có thể san sẻ giúp Hoàng huynh, đương nhiên Liên nhi rất vui vẻ.”

Khóe môi cong lên nụ cười ôn nhuận, sao Đông Phương Nhuận có thể không biết tâm tư của nàng.

Lúc trước khi biết chiến sự ở Bắc Yến, Đại Tần đến trước Đông Sở chẳng qua là vì nổ tung được Tuyết sơn, hắn đã phái người đi tìm tàn dư của thứ gì đó gọi là bom kia, rồi vẽ thử một bản vẽ từ đống tro tàn ấy. Tìm thuật sĩ nghiên cứu đều không có thu hoạch nhưng không ngờ nàng lại vô tình phát hiện chuyện này, càng không ngờ là nữ nhân từ trước tới nay vô danh lại tài hoa hơn người như thế, với chuyện chế bom này cũng biết một hai.

Nhờ thế nàng mạng nàng được bảo toàn.

Mà cũng do vậy nên nàng luôn cẩn thận, cấm địa trong quân doanh không bao giờ cho phép người khác bước vào, cho tới bây giờ, cách chế bom chỉ có nàng được biết.

Đó là lợi thế của nàng!

Cười khẽ một tiếng, không biết là tán thưởng sự thông minh của nàng hay châm chọc sự cẩn thận của nàng, rồi lại nghĩ đến, chẳng phải hoàng thất Đông Sở từ trước đến nay đều nghi trước nghi sau sao……

“Vậy thì vất vả rồi.”

Trong lều bất chợt yên lặng.

Bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân và giọng nói the thé của Lâu Hải vang lên: “Nô tài tham kiến Hoàng thượng!”

“Vào đi.”

Hắn ta bước từng bước nhỏ đi vào, hành đại lễ xong liền nịnh nọt nói nốt lời còn chưa kịp nói xong trên chiến thuyền: “Hoàng thượng, nô tài phụng mệnh Thái hậu nương nương, đi đón tiếp người cùng Liên Công chúa, mấy tháng này nương nương không màng cơm nước, nhớ thương Hoàng thượng a, lần này người rời khỏi Biện Vinh Thái hậu nương nương hỏi han nhiều lần, muốn tự tay chăm sóc Hoàng thượng, người bên ngoài a……”

Hắn ta kéo dài âm cuối rồi đảo qua Liên Công chúa, mới nói: “Nương nương rất lo lắng.”

Thấy Đông Phương Nhuận không nói, có lẽ là ngầm đồng ý, Lâu Hải chạy lên hai bước tự rót cho mình một chén trà, đường hoàng dỏng tai lên chờ nghe cuộc nói chuyện của Đông Phương Nhuận và Liên Công chúa, nghiễm nhiên coi mình là đại diện cho Thái hậu.

Đông Phương Nhuận cười nhạt, cũng không phá hỏng.

Chẳng qua là mẫu hậu muốn khống chế mà thôi, Hoàng cung Biện Vinh hình như có một loại ma lực, chỉ cần là người ở trong đó thì tâm tư đều lòng vòng quanh co, luôn sợ mình không thể nắm trong tay mọi thứ.

Liên Công chúa đứng dậy, ưu nhã thi lễ: “Hoàng huynh, Liên nhi cáo lui trước.”

“Công chúa ơi, sao nô tài vừa đến, người lại đi rồi, là nô tài quấy rầy các chủ tử nói chuyện sao? Mong Công chúa người khoan dung rộng lượng, nô tài đã hầu hạ Thái hậu nương nương ba mươi năm, cái khác không dám nói nhưng trung tâm thì nô tài có thể thề với đất trời! Lần này phụng chỉ nương nương đến đây, cũng là do nương nương muốn thể hiện một phần tâm ý với Hoàng thượng, mẹ con tình thâm mà, người bên ngoài sao có thể đáng tin bằng, nếu Công chúa có việc thì cứ nói, nương nương đã bảo, nô tài chính là người đại diện cho lão nhân gia đó…..”

Sắc mặt Liên Công chúa lạnh lẽo, còn chưa nói gì Lâu Hải đã chen lời, giống như là cảm khái.

“Aizz……. Bốn năm trước ngày nào người cũng tới thỉnh an nương nương, gần đây lại không thấy đâu cả, Thái hậu nương nương luôn nhắc tới Công chúa a! Nương nương thường nói với nô tài, làm người không thể quên cội nguồn, ai đối xử với ngươi tốt, ai có tâm tư khác, phải mở to mắt ra nhìn, cũng phải ghi vào trong lòng, không thể hồ đồ được!”

Bốp!

Một cái tát giáng xuống thật mạnh.

Liên Công chúa nhìn Lâu Hải bụm mặt không dám tin, lạnh lùng nở nụ cười, từ lúc nàng rời khỏi Biện Vinh, tên thái giám này ỷ là lão nô được sủng ái nhất bên cạnh Thái hậu, dọc được nhân danh Thái hậu đã bao lần dò la, câu chữ đều giấu diếm mũi đao, lúc trước nàng không muốn hạ thấp thân phận đi tính toán với hắn ta, nhưng những lời vừa rồi quá là ác độc.

Ngoài sáng thì là lời nói chân thành, nhưng trong tối lại là ly gián quan hệ giữa mình với Hoàng huynh!

Mẹ con tình thâm, vậy thì người bên ngoài là chỉ ai?

Câu câu chữ chữ nói đến cội nguồn, nhắm thẳng vào nàng sau khi bảo vệ được tính mạng, thái độ đối xử với Thái hậu liền khác hẳn, mà Hoàng huynh từ trước đến nay đều đa nghi, nếu bị hắn nghe được, ghi trong lòng, cho là nàng có lòng đố kỵ, vậy về sau……

Nàng sẽ không còn chỗ dung thân nữa, trong lòng đương nhiên hiểu rõ, Thái hậu đã bắt đầu phòng bị với nàng.

Nhưng dù gì, nàng cũng là Công chúa duy nhất của Đông Sở, tên thái giám này có quyền dương oai ở đây sao?

Lâu Hải bụm mặt, thở hồng hộc, quay người lại quỳ phịch xuống trước mặt Đông Phương Nhuận, khóc lớn: “Hoàng thượng, người phải làm chủ cho nô tài a!”

Đông Phương Nhuận vẫn bất động không nói, chỉ chuyên tâm xem sách.

Lâu Hải bò về phía trước hai bước, đang định khóc tiếp thì thấy Hoàng thượng chậm rãi ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn hắn một cái.

Chỉ bằng một cái nhìn này, Lâu Hải đã cứng đờ người!

Ánh mắt kia giống như nhìn thấu tim gan hắn, khiến những mưu tính của hắn đều bại lộ.

Sao hắn lại quên đây là nơi nào, sao lại quên đây là địa bàn của ai, đã theo Thái hậu hơn ba mươi năm, Hoàng thượng cũng là hắn nhìn lớn lên, từ một con chim non nớt trở thành Hoàng đế, quá trính đó xảy ra bao chuyện xấu xa trong lòng hắn rõ hơn ai hết, tàn nhẫn giết huynh giết cha, và cũng không dung cho bất cứ kẻ nào tâm tư bất chính, sao hắn dám quên?

Mồ hôi lạnh trên trán nhỏ xuống từng giọt.

Phía trên đầu vang lên một chữ lạnh nhạt: “Cút.”

Giọng nói vẫn ôn hòa, Lâu Hải không cần ngẩng đầu cũng biết giờ Hoàng thượng vẫn hơi cong khóe môi, chỉ là một tiếng này cũng đủ khiến hắn cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, cúi người không dám thở mạnh, thận trọng lui ra khỏi lều.

Nhìn Liên Công chúa cũng đang lui ra ngoài, hắn cảm thấy má mình lại nóng ran lên, nhìn về phía bóng lưng kia nhổ nước bọt: “Ngươi cho rằng ta dễ bắt nạt sao, ta sợ Hoàng thượng chứ không sợ ngươi!”

Hắn căm hận đi về phía lều của mình.

Trong lều lớn của Đông Phương Nhuận lại khôi phục sự tĩnh lặng…….

Gió nhẹ phất qua……..

Tại một góc tối phía sau lều, có một mảnh góc áo tân binh khẽ lướt qua, một góc áo đỏ sậm vết máu.

==

Sắc trời càng ngày càng mờ, rốt cuộc màn đêm cũng buông xuống.

Gió đêm làm lá cây xào xạc, tiếng bi thương đã bớt dần vì hầu hết đều đang say ngủ, chỉ còn lại những tiếng ve kêu thê lương, và trên bầu trời, một con bồ câu đưa tin vỗ cánh bay xa……..

Nhìn con bồ câu đã đi xa, trong mắt Lâu Hải hiện lên tia căm hận rồi biến mất.

Nghĩ đến việc bức thư hắn thêm mắm dặm muối sẽ đến tay Thái hậu nương nương, hắn vuốt một bên má cười đắc ý, đánh chó còn phải ngó mặt chủ, phải để Thái hậu nương nương công bằng phân xử, một cái tái này, ta không thể nhận không được!

Phập!

Trong màn đêm chợt lóe ánh sáng lạnh, một tiếng động binh khí đâm vào thịt khẽ vang lên rồi bị những tiếng ve ồn ào che lấp.

Lâu Hải ngã ngửa về sau và bị một người đón lấy.

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống, hai mắt hắn trợn to, trên cổ có một vết cắt sâu gọn, hai chân bị kéo lê trên đất, càng ngày càng xa đến tận khi vào sâu trong rừng cây………..

Một lát sau, một tân binh bước ra ngoài.

Hắn duỗi người, nhìn bóng đêm ở phía chân trời, khóe môi khẽ cong lên, cong lên một độ cong tươi mát.

“Huynh đệ, lại gặp ngươi rồi?”

Trương Vinh hô lên rồi chạy nhanh tới, đang muốn đập tay lên vai thì hắn ta đã tránh sang bên cạnh, đành ngượng ngùng thu tay lại, gãi đầu hỏi: “Ngươi cũng không ngủ được sao, bị đại chiến ban ngày dọa sợ à?”

“Ta vừa nhắm mắt đã nhìn thấy máu đỏ như sông, cuộc sống như thế thật là đáng sợ…”

“Này, ngươi lại đi à?”

Trương Vinh còn chưa nói xong đã thấy thanh niên kia đã đi rất xa, như là nhớ ra cái gì liền gào lên: “Huynh đệ, ta là Trương Vinh, ngươi tên gì?”

Trong bóng đêm, một tiếng trả lời như có như không nhẹ nhàng theo gió bay tới.

“Lăng Hiệp.”

By Kiri

15 comments on “Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 35.8 (Quyển 3)

  1. Pingback: Cuồng Phi Tàn Nhẫn Bưu Hãn – Vị Ương Trường Dạ | ๖ۣۜPhù ๖ۣۜDung ๖ۣۜCốc

  2. TT-TT truyện hay a, ta mới lết hết quyển 1 *tốc độ con rùa* nàng sợ ta cũng sợ lắm. Lỡ thi ko đc chắc ôm tiểu thuyết khóc ròng luôn. Í nhà nàng có chỗ tám ko? Ta và nàng đàm đạo nha *mắt long lanh* chỗ này để comt ủng hộ truyện của nàng \(^0^)/, à nàng chayo tks nàng đã edit nhé :*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s