Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 35.2 (Quyển 3)

mynhan93

Chương 35: Đại kết cục (trung)

Đoạn thứ hai

Edit: Kiri

Sáng sớm.

Lãnh Hạ mơ màng tỉnh dậy trong ánh nắng sớm và tiếng ve kêu mùa hè.

“Đại Tần tiểu nhi, Đông Sở ta nhận được ý chỉ của trời cao, biết là nói gì không?”

“Tứ hải quy nhất, Đông Sở chúng ta sẽ thống nhất thiên hạ…..”

“Có yêu nghiệt tồn tại, vận mệnh của Đại Tần đã hết a!”

Chiến Bắc Liệt đã không còn ở đây, chỉ nghe thấy những tiếng la hét đinh tai nhức óc bên ngoài, Lãnh Hạ nhướn mày, tiếng động kia lúc xa lúc gần rõ ràng là cách đây rất xa: “Cuồng Phong.”

Có ba cái đầu thò vào.

Lãnh Hạ vẫy tay: “Có chuyện gì thế?”

Ba người nhảy vào, Thiểm Điện quệt miệng, tức giận nói: “Vương phi, rạng sáng nay Đông Sở tấn công lần thứ hai, gia sợ đánh thức người nên đốt chút hương an thần.”

Lãnh Hạ cười rộ lên, hai quân đang giao chiến chứng tỏ mấy tiếng la hét kia vang lên ở biển Sở, nơi đó cách đây phải nửa ngày đi đường, thế mà ở đây vẫn nghe thấy, chắc chắn là hải quân Đông Sở đang cực kỳ phấn khởi.

Nàng ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ba đôi mắt lóng lánh nhìn mình.

Ba người Cuồng Phong tò mò không thôi, mấy chuyện ở ngũ quốc đều là do Tiểu Vương phi truyền tin cho những người phụ trách cứ điểm làm, ba người bọn họ cũng không trực tiếp tham dự, kết quả là, cả ba đều rất khó chịu với mấy cái thần tích kia.

Lãnh Hạ nhún nhún vai: “Đừng hỏi ta, ta chỉ truyền mấy câu kia cho bọn họ và nói là muốn có hiệu quả thế nào thôi, còn lại đều do họ tự làm. Đám chim kia chắc là do Vô Ảnh tìm người thuần chim làm, bia đá thì dễ rồi, chỉ cần bố trí một cơ quan là được, tám thẻ tre trong bụng bò thì còn dễ hơn, chỉ cần hành động của đồ tể nhanh gọn chính xác….. à, chữ trên mai rùa thì quả là sáng tạo.”

Lãnh Hạ không khỏi nhớ lại Chung Mặc đã từng gặp một lần, việc này cực kỳ cơ mật, nhất định là do tự hắn làm, nam nhân trầm ổn ít nói kia lại phải ôm rùa biển, khắc chữ trên lưng nó…..

Chậc chậc chậc, hình ảnh này rất rung động.

Ba người Cuồng Phong cũng nghĩ tới điều này, khóe miệng giật một cái, rơi một giọt lệ chua xót cho Chung Mặc.

“Ta nghe thấy rồi nhá!”

Kèm theo tiếng nói triền miên kiều mị kia, một cái đầu thò vào, ném cho mỗi người trong lều một cái mị nhãn: “Ta nghe thấy rồi nhá, thì ra là do ngươi giở trò!”

Lãnh Hạ cười híp mắt bẻ bẻ tay, tiếng gân cốt răng rắc làm ẻo lả sợ hãi định chạy…..

“Nghe được liền diệt khẩu!”

Lãnh Hạ ra lệnh một tiếng, Cuồng Phong lập tức túm lấy hắn như túm gà, Lôi Minh Thiểm Điện cười gằn lôi đi diệt khẩu.

Vừa đi vừa đảm bảo: “Vương phi, chúng ta làm việc cứ yên tâm.”

Hoa cô nương lẩm bẩm: “Lãnh Hạ ngươi không có tính người a! Ta ngàn dặm xa xôi tới thăm ngươi, ngươi lại ném ta cho ba nam nhân, hoa cúc khuê nữ của ta…. a, đừng đánh mặt! Lôi Minh đừng đánh mặt ta…. a! Thiểm Điện nếu ngươi dám nhét cái tất thối kia vào miệng thơm ngào ngạt của ta, ta sẽ….. á! ưm ưm ưm ưm……”

Lãnh Hạ húp thử một thìa cháo trên bàn, chép miệng một cái, tuy rằng đã lạnh nhưng vị không tệ, chắc là do Chiến Bắc Liệt tự làm.

Nàng nhàn hạ cười: “Họa là từ miệng ra!”

Một lúc sau, ba bóng người che đũng quần lao đến, vẻ mặt hoảng sợ, như là đại cô nương gặp phải biến thái, vừa chạy vừa thét to: “Vương phi a, chúng ta muốn diệt khẩu nhưng không đỡ được móng heo a!”

Ngay lập tức, ba người đều biến mất.

Lãnh Hạ chớp chớp mắt, kính nể nhìn tốc độ ba người biến mất, lại càng kính nể nhìn về Hoa cô nương đang chậm rãi đi tới, vạt áo mở rộng rủ xuống, lộ ra một phần ngực trắng nõn, chuông nhỏ ở mắt cá chân kêu leng keng, hắn phun cái tất ra rồi ai oán thở dài: “Ta mới sờ soạng hai cái.”

Phụt….

Một ngụm cháo bị phun ra.

Lãnh Hạ nghĩ tới chỗ mà ba người kia vừa che, khóe miệng giật liên tục, cái tên bịp bợm này, thật sự ra tay à?

Ba người Cuồng Phong vừa chạy đi thì tiểu Thập Thất đã vui vẻ bước vào.

Tiểu tử kia cười hì hì: “Mẫu thân, các thúc thúc làm sao vậy?”

Lãnh Hạ thở dài, rồi lập tức nở nụ cười rất chân thành, đương nhiên không thể nói cho nó là ba tên ngu ngốc kia phụng mệnh diệt khẩu nhưng ngược lại còn bị Hoa cô nương phi lễ, chuyện không thuần khiết như thế đương nhiên không thể nói cho con mình được, nhất là khi thấy tên ẻo lả kia hưng phấn muốn nói lại thôi thì một ánh mắt sắc nhọn bắn qua.

Nàng đáp: “À, bọn họ vội vã đi xem tình hình chiến đấu.”

Tiểu Thập Thất không hề nghi ngờ, quay sang nhìn Hoa Thiên: “Hoa cô cô, người cũng ở đây?”

Không đợi Hoa cô nương kích động đi bẹo má nó, mỗ tiểu hài tử đã nhào vào lòng mẫu thân, tố cáo: “Mẹ, muội muội bị Nhị thúc thúc chiếm đoạt!”

Lãnh Hạ kinh ngạc: “Hả, không phải hắn đang dưỡng thương sao?”

Ngày đó, sau khi Chiến Bắc Liệt nghe được chuyện ‘nửa cha con’ liền kêu gào la hét đòi diệt khẩu, không biết là tức giận vì tính chiếm hữu quá mạnh với con gái hay là tức giận vì oán khí tích cóp qua nhiều năm nhìn Lăng Tử không vừa mắt, nói chung ngày đó mỗ nam nổi giận cực kỳ hung bạo, Đại Tần Chiến thần từ trước đến nay đều đánh ngang tay với Lăng Tử, thế mà giờ lại có thể đuổi theo đánh hắn hoa rơi nước chảy.

Mộ Đại thần y gãy xương, cực bình tĩnh nắn lại xương cho mình, khó hiểu nhìn nam nhân đành mình rồi ngơ ngác về lều dưỡng thương.

Mà chuyện này, mỗ nam nhân đánh thoải mái xong liền kết thúc.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là hắn cướp được con gái về.

Còn hôm nay, Chiến Bắc Liệt mới ra biển chỉ huy, thế mà con gái nàng lại bị cướp rồi sao?

Lãnh Hạ không khỏi nhớ tới lời đại sư Thanh Long Tự nói, nửa cha con……

Lãnh Hạ thở dài.

Mỗ tiểu hài tử mím môi, chọc chọc ngón tay: “Muội muội tự đi qua…..”

Lãnh Hạ nhìn trời.

Nàng còn chưa vỡ xong thì Thập Thất đã nói tiếp: “Muội muội thật là bá đạo, không cho ai tiếp cận Nhị thúc thúc….”

Lãnh Hạ đập bàn.

Được rồi, đứa con gái này quả là con của nàng và Chiến Bắc Liệt, điểm này cực kỳ giống cha nó, dục vọng chiếm hữu rất mạnh, hơn nữa nhìn trúng là lập tức ra tay, mau chuẩn ngoan!

Mới hơn sáu tháng tuổi mà đã tự định chung thân rồi.

Ẻo lả kia ở bên cạnh cười run rẩy cả người, Lãnh Hạ hung tợn lườm hắn, âm trầm hỏi: “Thác Bạt đâu?”

Hoa Thiên lập tức ngừng cười, ai oán nhìn nàng, vần vò cái khăn tay: “Tên đó, lại đòi đi tìm A Tuyên quyết đấu! Trong cơn tức giận ta trốn đi…… à không!”

Cười rất chân thành và vô tội: “Là do ta lo lắng cho ngươi nên tới thăm!”

Lãnh Hạ lười phản ứng với hắn, trong đầu đã có thể thấy được tình trạng thảm hại của Đại Tần tài thần.

Hình như Mạc Tuyên không biết công phu, một nam nhân khỏe mạnh võ công cao cường đi tìm một nam nhân yếu đuối tay trói gà không chặt để quyết đấu, nàng hơi hả hê nheo mắt lại: “Chậc chậc chậc…”

“Hắt xì!”

Ở ngàn dặm xa, tên nam nhân yếu đuối bị nam nhân khỏe mạnh đá văng cửa Ngự thư phòng Hoàng cung, vọt vào đánh một trận rồi phủi mông rời đi, thị vệ Hoàng cung cũng không bắt được, đang nổi giận lôi đình suýt thì bẻ gãy cả bàn tính mà vẫn chẳng hiểu có chuyện gì xảy ra, hắt hơi một cái.

Vết xanh xanh tím tím đầy trên mặt, hắn rên rỉ kêu đau, nằm trên giường cắn răng nói: “Đừng để bản công tử bắt được ngươi!”

Bây giờ mỗ tài thần, trong đầu toàn ảo tưởng về chuyện lột da rút gân nam nhân cao lớn nào đó, đương nhiên không biết, lần sau khi gặp lại Thác Bạt Nhung……

Lại bị đánh!

Đương nhiên, những chuyện này là nói sau.

Mà lúc này, Lãnh Hạ nhìn Hoa cô nương thiên kiều bá mị, khuôn mặt yêu mị hàm xuân tươi cười, hai mắt đảo a đảo, rõ ràng là đang phơi phới niềm vui, nhìn là biết người này đang kiêu ngạo.

Ngoài lều lại vang lên những tiếng la hét ầm ĩ và tiếng binh khí va chạm.

Tiểu Thập Thất khó chịu bĩu môi, năm tuổi đã đủ để nó hiểu ý tứ của mấy lời thóa mạ kia, tuy rằng thấy mẫu thân cũng không giống như là quan tâm nhưng trong lòng vẫn khó chịu.

Lãnh Hạ xoa xoa đầu nó, ôm con trai vào lòng.

Giọng nói dịu dàng: “Cũng không mắng được bao lâu nữa đâu, nhân dịp còn có thể nghe thì nghe đi, có vài lời mắng rất sáng tạo.”

Phì một tiếng, mỗ tiểu hài tử bật cười.

Nằm lên đùi mẹ rồi ngoan ngoãn gật đầu một cái.

Một làn gió thơm phả vào mặt, Hoa Thiên thò đầu vào tò mò nhìn chằm chằm nàng, buồn bực hỏi: “Thật sự không sao?”

Tuy ngoài miệng Hoa cô nương nói là tức giận rời nhà trốn đi, nhưng thật sự thì cũng đâu phải thế, trong lòng cảm thấy rất ấm áp, Chiến Bắc Liệt đang ở phương xa chỉ huy trận chiến, ở đây con trai dùng hành động non nớt an ủi nàng, bằng hữu trước mặt cười rất đê tiện nhưng vẻ quan tâm và chân thành trong mắt thì không che giấu được……

Tình thân tình bạn tình yêu nàng đều có, cần gì phải phiền lòng vì mấy cái lời vô bổ kia?

Bên ngoài vẫn đầy những tiếng mắng to không ngừng, truyền theo gió về đây, nàng khẽ nhếch môi rồi dần dần chuyển thành cười rộ lên, nụ cười kia trong mắt Hoa cô nương là đại diện cho tín hiệu nguy hiểm, Hoa Thiên giật mình một cái, từ nụ cười này cũng đã có thể tiên đoán được hình cảnh vui quá hóa buồn của Đông Sở.

Nàng duỗi người một cái, chậm rãi nói: “Người cười cuối cùng mới là người thắng, giờ cứ để Đông Sở kích động đi, sẽ đến lúc bọn họ phải khóc….”

==

Quả thật Đông Sở muốn khóc.

Sau mấy ngày hưng phấn đầu tiên, họ đã biết được một tin thì ra không phải mỗi chỗ họ có thần tích, khắp thiên hạ nơi nào cũng có, cùng xuất hiện vào ngày hôm ấy.

Trong bụng bò có thẻ tre, trăm chim bay quanh hồ, Tuyết sơn nổi bia đá, cây rừng tự cháy thành tro, trên mai rùa có chữ.

Những thứ như thế, rõ ràng là do thần làm!

Mà giống y như nhau, những thần tích này đều có bốn chữ cổ xưa, thâm sâu khó hiểu, thậm chí các đại nho cũng không thể giải nghĩa được, nhưng lại giống như có quy luật, có thể gắn lại thành một câu, dù sao thì trong năm câu ấy, có đến bốn câu có thiên can rồi.

Sinh vu canh tân, lạc vu mậu kỷ, thước khởi nhâm quý, thanh chấn bính đinh, tứ hải quy nhất.

Cứ như vậy, hai mươi chữ được cho là ý chỉ của trời cao, trở thành nội dung mà giờ giờ khắc khắc từ quan viên tài tử đến thương nhân dân thường, tất cả bách tính bất luận là Đại Tần Tây Vệ hay Đông Sở, ai cũng mong thấu hiểu thiên cơ.

Một ngày nào đó.

Ánh nắng hè chói chang.

Trong một quán trà ở kinh thành Biện Vinh Đông Sở.

Bộp!

Có một người vỗ bàn, ngửa mặt lên trời hô to: “Rốt cuộc lão hủ cũng hiểu thấu đáo rồi! Hiểu thấu đáo rồi!”

Mọi người trong quán đều ngây ra, đột nhiên có người hiểu lời ông nói, vội vàng chạy tới hỏi: “Nói nhanh lên, rốt cuộc là có ý gì?”

Người nọ khoảng bảy mươi tuổi, râu tóc hoa râm, đang cầm một quyển sách cổ, run rẩy khép lại.

Ông cực kỳ vạn phần, vuốt râu nói: “Cổ ngữ có nói, canh là búa rìu là kim, tân là trang sức là kim, một dương một âm, một cứng một mềm, cùng làm chủ phương tây; mậu là tường thành là đất, mình là ruộng đồng là đất, cùng làm chủ trung gian; nhâm là sông lớn là nước, quý là mưa rơi là nước, cùng làm chủ phương bắc; còn bính là mặt trời là lửa, đinh là đèn đuốc là lửa, cùng làm chủ phía nam.”

(canh, tân, mậu, mình, nhâm, quý, bính, đinh là các can trong Thiên can, những từ này đã được nhắc đến ở những câu thần tích chương trước.)

Có người không hiểu hỏi: “Có ý gì?”

“Đây là Thiên can, nói đến bốn phương hướng trong thiên hạ!” Lão tiên sinh nói xong dừng lại, nhìn mọi người mờ mịt, nhíu mày tiếc hận: “Hai mươi chữ thần tích kia, nói về Tây Vệ, Đại Tần, Bắc Yến, Nam Hàn…… bốn nước.”

Rầm!

Một cái bàn bị lật, có người ngạc nhiên: “Không có Đông Sở?”

Lão tiên sinh nhìn đám người vô cùng đau đớn và kỳ vọng, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Không có Đông Sở? Đây….. không hề nói đến Đông Sở a!”

“Ý chỉ của thần chẳng nhẽ là bỏ Đông Sở ở ngoài sao?”

“Không, Đông Sở nhận được ý chỉ là tứ hải quy nhất mà, ông sai rồi!”

Như là vì bị người khác nghe ngờ nên mặt ông rõ ràng là không vui, trợn mắt lên, giải thích cẩn thận: “Lão hủ không sai, hơn nữa còn đã tìm hiểu xem ai là người trong bốn câu này!”

“Ai?”

“Hai mươi chữ này nói đến Thiên can địa chi, nếu kết hợp với phương hướng thì chỉ có Tây Vệ Nữ hoàng là phù hợp, sống ở Tây Vệ, hạ xuống Đại Tần, lên cao Bắc Yến, danh chấn Nam Hàn, nhớ lại trước đây Tây Vệ Công chúa, đến Đại Tần hòa thân, nổ đường hầm, đoạt Cách Căn Bắc Yến có thể nói là thanh danh lên cao, trở thành Tây Vệ Nữ hoàng đã chân chính đưa cái tên này lên đỉnh điểm, rồi một cuộc chạy trốn vĩ đại, dùng bốn trăm địch lại mười vạn ở Nam Hàn, có thể nói là danh chấn thiên hạ!”

(Địa chi: gồm 12 con giáp)

(Kiri: mấy lời trên này ta chỉ edit được sơ sơ về nghĩa thôi nhé, nó toàn ngũ hành bát quái các thứ không à, ta không biết ^^)

Những lời phân tích chặt chẽ rõ ràng, vang dội trong quán trà yên tĩnh……

Tất cả mọi người cực kỳ khiếp sợ, nếu quả thật là nói về Tây Vệ Nữ hoàng vậy thì câu cuối, chẳng phải là nói lên nàng sẽ thống nhất tứ hải sao?

Trong quán trà lập tức trở nên tĩnh lặng, mọi người đều rơi vào tình trạng thất vọng.

Không chỉ là thất vọng, đây gần như là tuyệt vọng, trong lúc cho rằng Đông Sở có thể thống nhất thiên hạ thì lại nghe được một tin như thế.

Đột nhiên, có người đứng lên chất vấn:

“Vậy tại sao mấy tháng gần đây gia súc lại chết bất ngờ, phải giải thích thế nào?”

“Đúng vậy, rõ ràng là yêu nghiệt làm hại, lấy âm bổ dương, hút máu người!”

“Yêu nghiệt như thế sao có thể thống nhất ngũ quốc?”

Trong những tiếng chất vấn hỗn loạn, có người tự hỏi tự trả lời, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chẳng lẽ….. không phải vì nữ nhân kia là yêu nghiệt nên trời mới nghiêm phạt?”

Người kia nói xong liền ôm đầu, cực kỳ bi ai ngồi bệt xuống, vẻ mặt bừng tỉnh tự lầm bầm: “Nếu thật sự là thế, Tây Vệ Nữ hoàng sẽ thống nhất thiên hạ thì bây giờ Đông Sở khơi mào chiến loạn, muốn chống lại Nữ hoàng, chẳng phải là chống đối mệnh trời ư?”

Mọi người cả kinh.

Lão tiên sinh hoảng sợ: “Chẳng lẽ chuyện gia súc dạo này là do trời cao cảnh cáo Đông Sở không biết tự lượng sức mình chứ không phải là Tây Vệ Nữ hoàng?”

Câu nói này, trong quán trà ầm ĩ, lại đặc biệt rõ ràng!

Nó như một cơn gió, bay tới mọi ngõ ngách Đông Sở, thậm chí lan tràn khắp thiên hạ……

Ý nghĩa của thần tự được giải, đồng thời còn có lời giải nghĩa.

Bách tính khắp nơi nghe xong, tâm tình đều không giống nhau.

Bách tính Đông Sở không ai muốn tin nhưng bọn họ không thể không tin, nghe lời phân tích bốn câu kia xong, tiếng hoan hô của bọn họ tắt ngúm, vẻ mặt cứng đờ. Đó đã không còn là thất vọng mà là tuyệt vọng, gia súc khắp nơi đột nhiên chết, trời cao nghiêm phạt, mà lại là vì Đông Sở phát binh, hai mươi chữ kia chẳng phải đã nói rõ, Đông Sở chắc chắn sẽ bại sao?

Chống đối trời cao, con người luôn luôn nhỏ bé.

Bọn họ yên lặng cất đèn lồng đi, màu sắc vui mừng bị thay thế, tất cả trở về như cũ, thậm chí, còn ảm đạm hơn.

Mà bách tính ở những nơi khác thì càng muốn tin tưởng điều này, so với việc Đông Sở thống nhất thiên hạ, bọn họ càng muốn tin tưởng người thống nhất thiên hạ sẽ là Tây Vệ Nữ hoàng, bởi nếu bá chủ là Đông Sở thì chẳng phải thiên hạ sẽ phải chịu thêm một hồi chiến tranh thảm khốc nữa sao?

Không ai mong muốn có chiến tranh.

Trước đó thóa mạ Lãnh Hạ là vì coi nàng là nguyên nhân gây nên chiến tranh, mà giờ đã khác, hai mươi chữ kia được coi là ý chỉ của thần, được lan truyền khắp nơi.

Mà yêu nghiệt vốn hút máu lấy dương bổ âm, lập tức trở thành thần nữ thống nhất thiên hạ!

Bách tính tự phát làm bài vị trường sinh của Lãnh Hạ, để trong nhà thờ phụng hàng ngày, hoàn toàn tin rằng nàng là thần nữ.

Đối với chuyện này, triều đình Đại Tần và Tây Vệ không hề nhiều lời, chỉ cùng dán Hoàng bảng.

Trong mấy ngày đã dán Hoàng bảng ở mọi thành trấn để đảm bảo mọi bách tính đều có thể thấy, trên đó không có một câu giải thích dư thừa nào, thậm chí cũng không có lấy một câu bênh vực Lãnh Hạ, câu chữ chân thành, đều là những việc Lãnh Hạ làm trong suốt sáu năm, vì thiên hạ.

Tất cả, nói bằng sự thật!

Ngúc quốc đại điển, Thái tử Bắc Yến Tiên Vu Bằng Phi ức hiếp bách tính, Lãnh Hạ vì dân chờ lệnh.

Chiến tranh Yến Sở, lưu dân các nước tứ tán khắp nơi, Lãnh Hạ giải quyết nơi ở và kế sinh nhai cho họ.

Khi nạn trộm cướp hoành hành, thuộc hạ của Lãnh Hạ là Thí Thiên, tiêu diệt khắp nơi ở Đại Tần, giúp bách tính khôi phục cuộc sống bình yên.

Khi quốc khố khó khăn, nàng không hề tư tàng tài sản đoạt được khi tiêu diệt, hiến tất cả cho quốc khố, phục vụ dân chúng.

Khi đăng cơ, thay đổi thể chế khoa cử, giúp học sinh hàn môn thấy được ánh sáng, tìm được lối ra.

Khi Tây Vệ đã ổn định, Hà Vĩnh Sinh ức hiếp dân chúng, Lãnh Hạ từng cúi người nói xin lỗi với toàn thành.

Khi Tần Hàn chiến tranh, dẫn đại quân và lương thảo đến trợ giúp Chiêu thành, giải trừ nguy cơ.

Khi tìm được bảo tàng, vô tư chia bạc cho hai nước, bắc cầu sửa đường sửa nhà giảm thuế cho dân.

…….

Những điều này đều vô cùng thật, bách tính tụ lại xem xong, mọi tiếng động đều biến mất.

Có người yên lặng rơi lệ, có người gào khóc nức nở!

Khi sự thật được bày ra trước mặt, bọn họ mới bắt đầu tỉnh ngộ, thì ra bọn họ đã trách oan Nữ hoàng, thì ra bao ngày qua, nói bao lời thóa mạ chửi bới, làm bao nhiêu chuyện vu oan cho người, đều là sai! Nữ hoàng là thần nữ, nhận được ý trời cứu vớt bọn họ, tất cả những chuyện làm trong sáu năm qua đều là vì họ, vì họ……

Dân chúng im lặng, đều tản đi, vì những hành vi vô sỉ ích kỷ của mình mà tự trách và hổ thẹn.

Bọn họ về nhà, dập đầu bái lạy bài vị trường sinh, không chỉ là vì kính nể thần nữ.

Càng nhiều hơn là thật tâm kính yêu và tôn sùng!

Uy danh của Lãnh Hạ vào giờ phút này, đã bay đến độ cao chưa từng có!

Mọi thứ đang xảy ra trong thiên hạ kia, Lãnh Hạ không hề tự cảm nhận, nàng vẫn ở trong quân doanh chưa ra ngoài, mà quân doanh cũng đã thay đổi cực kỳ to lớn.

By Kiri

16 comments on “Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 35.2 (Quyển 3)

  1. Pingback: Cuồng Phi Tàn Nhẫn Bưu Hãn – Vị Ương Trường Dạ | ๖ۣۜPhù ๖ۣۜDung ๖ۣۜCốc

  2. đúng là miệng lưỡi thiên hạ có khác, 1 phút trước chửi người ta k ra gì, 1 phút sau tung hô lên tận trời -__
    tks nàng nhá, lâu oy hem đọc, hì, đọc giữa chừng hem hỉu lắm, bữa nào ta đọc lại oy com tiếp, nàng hãy chờ 1 ngày ta bão com đi nhá😉

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s