Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 67 (Quyển 2)

capdoi16

Chương 67: Tiểu bất điểm ra đời!

Edit: Kiri

Nàng vừa nói xong, hậu viện vốn cực ồn ào vì Chiến Bắc Liệt và Mộ Nhị giao đấu, lập tức tĩnh lặng.

Lúc Lãnh Hạ nói, vẻ mặt quá mức thờ ơ nên mọi người đều ngẩn người ra, không ai hiểu ý của nàng.

Trán nàng bắt đầu lấm tấm mồ hôi, hai tay ôm bụng, cau mày thật chặt, quát to: “Ta nói ta sắp sinh!”

Câu nói này rất hiệu quả!

Giống như một tia sét giữa trời quang, đánh thẳng xuống đầu mỗi người!

Nhất là Chiến Bắc Liệt, khuôn mặt tuấn tú lập tức trắng bệch, đứng im tại chỗ bất động, chân tay không thể điều khiển nổi nữa.

Mặc dù trong hoàng cung đã sớm có ngự y và bà đỡ chờ sẵn, mặc dù hắn cũng biết sắp đến ngày sinh, mặc dù đã sớm hỏi ngự y và bà đỡ những việc cụ thể, mặc dù đã tưởng tượng cảnh này vô số lần, nhưng đến giờ, trong đầu Chiến Bắc Liệt trống rỗng, chỉ có hai chữ không ngừng bay bay.

Sắp sinh…………

Sắp sinh…………

Sắp sinh…………

Chiến Bắc Liệt như thế mà Mộ Nhị cũng như vậy!

Từ trước đến giờ hắn chưa làm chuyện đỡ đẻ bao giờ, trước khi sinh hắn rất bình tĩnh nhưng đến giờ thì không biết phải làm gì, mày nhíu lại nhìn về phía bụng Lãnh Hạ, có vài phần sợ sệt.

Lần đầu tiên trong đời Mộ Đại thần y, chân tay tê rần!

Cho nên đến tận giờ, Lãnh Hạ đã ôm bụng khom người xuống mà hai nam nhân kia vẫn còn ngơ ngác đứng tại chỗ.

Một người hoảng hốt, một người lúng túng.

Cuối cùng là Chung Ngân nhảy dựng lên, chạy vội tới bên cạnh Lãnh Hạ mặc kệ đầu tóc rối bù, hoảng loạn nói: “Vương phi! Vương phi! Làm sao bây giờ? Người nói đi, phải làm sao?”

Lãnh Hạ thực sự rất bội phục mình, bụng đã rất đau rồi mà vẫn còn sức để nói: “Ngự y, bà đỡ!”

“Đúng! Ngự y! Bà đỡ!” Chung Thương cũng không còn giữ được khuôn mặt than nữa, lập tức lao về phía Hoàng cung.

Sau đó, Cuồng Phong Lôi Minh Thiểm Điện Mục Thiên Mục Dương, cả đám như lửa cháy đến mông, gào khóc kêu rồi biến mất.

Đến tận lúc này, không biết Chiến Bắc Liệt mới lấy lại được hồn từ chỗ nào, chạy đến bên cạnh Lãnh Hạ, hai mắt mở to, lắp bắp: “Tức tức tức tức……”

Lãnh Hạ bỗng nhiên ngẩng đầu, khuôn mặt tươi cười đầy mồ hôi, hung tợn nhìn hắn rồi rít lên hai chữ: “Câm miệng!”

Một khẩu lệnh một động tác, Đại Tần Chiến thần lập tức câm miệng.

Hắn run rẩy mím môi thật chặt, sợ mình không nhịn được mà kêu lên, sống hơn hai mươi năm, Chiến Bắc Liệt chưa bao giờ kinh hồn bạt vía như bây giờ.

Lãnh Hạ vịn tay hắn ra lệnh: “Bế ta lên giường!”

Chiến Bắc Liệt liên tục gật đầu, cuối cùng cũng có một việc hắn làm được.

Thận trọng bế nàng lên rồi nhanh chóng đặt nàng xuống giường, sau đó, tiếp tục run rẩy.

Thời gian trôi qua đã một nén nhang, y bào của Lãnh Hạ đã ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt nàng tái nhợt, cắn chặt môi nằm trên giường, hai cánh môi tím tái lâị.

Chiến Bắc Liệt không biết làm gì, không giúp được gì, chỉ biết ngồi bên cạnh nắm chặt tay nàng, cắn chặt răng nhìn bộ dáng nàng đau đớn đến tận xương tủy, hắn chỉ hận không thể đau thay nàng.

Đột nhiên, bên ngoài truyền đến vô số tiếng la hét!

“Ngự y đến rồi!”

“Bà đỡ cũng tới rồi!”

“Vương phi đâu, Vương phi ở đâu?”

“Mau mau, Chung Ngân, chuẩn bị đi.”

Vô số tiếng bước chân hỗn loạn lao nhanh đến đây, đám người Chung Thương đẩy mấy ngự y bà đỡ vào trong rồi ngồi xổm ở bên ngoài thở hồng hộc, lôi được mấy người đấy đến đây cũng khá mệt.

Mấy tiểu nha hoàn thì nhanh nhẹn cởi áo ngoài ra, bưng nước nóng và vải băng đứng chờ, mọi thứ đã chuẩn bị xong, ngự y và bà đỡ chạy tới bên cạnh Lãnh Hạ, một trong hai người đẩy Chiến Bắc Liệt thúc giục: “Đi ra ngoài, mau đi ra!”

Nếu bình thường, làm gì dám nói với Đại Tần Chiến thần như thế, nhưng bây giờ người đang nằm trên giường là Tây Vệ Nữ hoàng, chỉ hơi sai sót là tính mạng cũng đi tong, cả đám không quan tâm đến gì hết, nhanh chóng đẩy Chiến Bắc Liệt ra ngoài.

Chiến Bắc Liệt sắc mặt tái xanh, đang muốn động thủ thì chợt nghe họ lo lắng nói: “Có nam nhân ở đây là điềm xấu! Hoàng thượng cũng sẽ phân tâm, không thể yên tâm sinh được!”

Hắn lập tức dừng tay, cố nhìn tức phụ thêm cái nữa rồi bỗng nhiên xoay người, mím môi đi ra ngoài, còn không quên đóng cửa lại.

An nguy của Lãnh Hạ là quan trọng nhất!

Mọi người ở trong phòng cực kỳ bận rộn.

Bên ngoài, Chiến Bắc Liệt lượn là lượn lờ, mồ hôi lạnh vã đầy ra, ướt hết áo hắn, Chiến thần cái gì, Liệt Vương cái gì, Hoàng phu cái gì, bây giờ hắn không là gì cả, chỉ là một nam nhân, một nam nhân bất lực giương mắt nhìn thê tử đang sinh con ở trong.

Cũng lo lắng căng thẳng như hắn còn có mấy người Chung Thương, Tiểu Vương phi sinh là sinh tiểu chủ tử của bọn họ, cả đám vò đầu bứt tai không biết làm gì mới tốt.

Mộ Nhị thoạt nhìn là bình tĩnh nhất, hắn đứng bất động tại chỗ, bộ dạng cứng ngắc không khác bình thường là bao, đương nhiên, đó là nếu không kể đến hai con ngươi co rút lại và mí mắt giật liên tục.

Dần dần, bên ngoài trừ bọn họ ra, đã có rất nhiều triều thần đến.

Vừa rồi Chung Thương vào cung lôi ngự y ra đã làm tin tức Nữ hoàng sắp sinh chắp cánh bay đến mọi nơi, các đại thần nghe tin liền buông mọi việc, chạy hết tới đây chứng kiến giờ phút lịch sử.

Đây chính là Hoàng tử đầu tiên của Tây Vệ a!

“Hoàng thượng, dùng sức!”

“Dùng sức a Hoàng thượng!”

“….”

Những tiếng thúc giục của bà đỡ vang lên liên tục, mỗi tiếng lại làm cho sắc mặt của những người ở ngoài trắng thêm một phần, rồi họ mới thấy có chút không đúng!

Trong ấy toàn tiếng của bà đỡ, thế Hoàng thượng đâu?

Từ đầu đến giờ chưa nghe thấy nửa tiếng nào của Hoàng thượng, dù là một tiếng rên nhẹ cũng không thấy.

Mọi người ở ngoài đều toát mồ hôi lạnh, khóe miệng co quắp, không biết bên trong bây giờ đang như thế nào, sản phụ không kêu tiếng nào đừng nói là chưa từng thấy mà là từ trước đến nay chưa từng có.

Hoàng thượng quả nhiên là Hoàng thượng a, không giống người thường!

Người khác gấp, Chiến Bắc Liệt lại càng nóng nảy, cứ đi vòng quanh liên tục.

Có chuyện gì thế, sao không thấy mẫu sư tử kêu?

Đột nhiên, hắn bị người khác níu lại, một bàn tay thon thả kéo áo hắn, Mộ Nhị nhìn chằm chằm hắn, sự lo lắng trong đôi mắt lập tức biến thành ghét bỏ, ngơ ngác nói: “Dừng lại.”

Hắn là đang nói lên tiếng lòng của mọi người a!

Chiến Bắc Liệt đẩy hắn ra, tiếp tục đi vòng quanh, Lăng Tử này, có phải tức phụ ngươi sinh con đâu!

Đám người Cuồng Phong cùng nhau vỗ trán, chỉ cần là chuyện liên quan đến Tiểu Vương phi gia sẽ không còn là vị gia lãnh tình kia nữa, đã bao giờ thấy Đại Tần Chiến thần bối rối như vậy chưa?

Một canh giờ trôi qua……….

Hai canh giờ trôi qua……..

Sắc trời tối dần, mặt trời đỏ ối từ từ xuống núi nghỉ ngơi, một vầng trăng non dịu dàng mọc lên, bóng đêm âm trầm phủ kín khắp nơi như tăng thêm vài phần áp lực cho cả thành.

Mọi người đờ người đứng đó, tâm trạng càng ngày càng trầm xuống, sắc mặt càng ngày càng trắng, chân mày nhíu chặt lại.

Cho tới bây giờ, bên trong chỉ có tiếng kêu của bà đỡ…….

Lãnh Hạ vẫn không nói bất kỳ lời nào!

Các quan viên nhìn cửa phòng, chụm đầu nhỏ giọng thảo luận.

“Hoàng thượng nàng….. nàng……hôn mê rồi à?”

“Vậy phải làm sao bây giờ, ta thấy tám phần mười là thế rồi, nương tử ta lúc sinh, gào to a!”

“Đúng vậy, nữ nhân nào sinh còn mà chẳng gào khóc thảm thiết, sao bên trong lại không có tiếng!”

Nghe những lời bàn luận này, Chiến Bắc Liệt đấm mạnh một quyền vào cây đại thụ bên cạnh, một quyền này làm tay hắn rướm máu, nhưng hắn cũng không để tâm chỉ nhìn chằm chằm cánh cửa đang đóng chặt kia, nếu không phải bà đỡ nói sẽ làm ảnh hưởng đến việc sinh, hắn nhất định sẽ lao vào!

Chung Thương lôi tay hắn ra, vội vàng nói: “Gia, đừng lo lắng, nếu Tiểu Vương phi bất tỉnh, bà đỡ và ngự y sẽ không trấn định như vậy đâu!”

Chung Thương cố gắng nói ra một cách bình tĩnh, nhưng giọng nói cũng run rẩy không nhẹ.

Bên cạnh là Cuồng Phong Lôi Minh đang ngồi chồm hổm chọc chọc kiến, buồn bực không biết làm gì, thế là cầm đá đập tổ kiến.

Bên cạnh nữa là hai huynh đệ Mục Thiên Mục Dương đang dựa vào cây ngủ gật, nhìn như là đang ngủ nhưng sắc mặt trắng bệch, gân xanh nổi đầy trán.

Ngay cạnh đó là Chung Ngân đang liên tục sửa sang lại kiểu tóc, động tác cứng nhắc, sửa đi sửa lại không đến một nghìn thì cũng mấy trăm lần rồi, càng sửa lại càng loạn.

Còn Mộ Nhị, từ lúc Lãnh Hạ vào phòng sinh đến bây giờ vẫn đứng im một chỗ như mọc rễ, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm cửa phòng.

Đặc biệt nhất phải là Thiểm Điện, mỗi khi bà đỡ kêu một tiếng ‘Dùng sức’ Thiểm Điện lại ‘Ngao’ một tiếng…….

“Hoàng thượng, dùng sức! Dùng sức a!”

“Ngao! Ngao! Ngao!”

Thiểm Điện run a run, hai mắt trợn tròn lên kêu gào, cứ như thể người sinh con là hắn không bằng.

“Hoàng thượng! Dùng sức, dùng sức đi!”

“Ngao —— á!”

Cửa phòng đột nhiên bật ra, một miếng vải dày bay ra ngoài, như thể là có mặt lao thẳng vào miệng Thiểm Điện làm hắn im bặt.

Bách phát bách trúng!

Cuối cùng mọi người cũng yên tâm, chỉ nhìn lực đạo này, tốc độ này, độ chính xác này………

Tuyệt đối là Tiểu Vương phi không thể nghi ngờ!

Thiểm Điện lôi miếng vải ra, thấy mọi người nhìn mình ghét bỏ liền ngồi xổm ở góc tường vẽ vòng tròn đi.

Chiến Bắc Liệt hai mắt sáng ngời, mau chóng chạy đến trước cửa phòng, đang muốn liếc vào thì một bà đỡ vọt ra, chống nạnh đứng ở cửa, chửi ầm lên: “Hoàng thượng còn không kêu, kêu kêu kêu, kêu muội ngươi à!”

Ngay sau đó, rầm!

Cửa đóng chặt lại.

Chiến Bắc Liệt chớp mắt mấy cái, nhìn cánh cửa mới đóng kia, ủ rũ cúi đầu, thôi thì cũng ngồi đó đợi đi.

Thời gian chậm chạp trôi đi………

Dần dần ánh trăng cũng biến mất, mặt trời lại tiếp tục công việc thường ngày.

“A ——!”

Trong phòng sinh im lặng đã lâu đột nhiên truyền đến một tiếng kêu đau đớn, tiếng kêu này xuyên thủng mái nhà xông thẳng lên trời, làm mọi người đều cắn chặt răng.

Chiến Bắc Liệt tái mét, hai chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất, khuôn mặt tuấn tú lấm tấm mồ hôi.

Hắn cố gắng đứng dậy, vọt tới bên ngoài phòng, đẩy cửa ra, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc, hắn quát lên: “Tức phụ! Tức…….”

“Oa ——”

Ở giữa mấy bà đỡ, một tiếng trẻ con khóc vang lên lan dần đến đáy lòng hắn……..

Cảm giác huyết mạch tương liên này làm hắn nhất thời im miệng, vẫn giữ nguyên tư thế vọt vào trong, há hốc miệng sững sờ đứng đó, sinh…..

Sinh rồi!

Đột nhiên hắn giật mình một cái, lập tức lao tới bên cạnh giường, thấy Lãnh Hạ bình yên vô sự nằm đó mới thở phào một hơi, sắc mặt của nàng trắng bệch như tờ giấy, trên trán đầy mồ hôi, tóc tai bết lại dính hết vào mặt, khóe môi khẽ cong lên, chắc là quá mệt mỏi, biết cục cưng đã sinh ra bình an nên ngủ.

Cục cưng?

Cục cưng!

Bỗng nhiên Chiến Bắc Liệt quay sang bà đỡ đang ôm đứa bé, vui mừng hớn hở.

Con gái của lão tử………

Lúc này bà đỡ cũng lau mồ hôi, mặt cũng trắng bệch ra, tay chân run rẩy, đừng nói là người bên ngoài, ngay cả các bà đỡ đẻ hơn nửa đời người, gặp phải sản phụ không khóc không kêu không gào này, cũng là lần đầu tiên a!

Từ đầu tới cuối, bình tĩnh a, chậc chậc……..

Quá kỳ dị!

Thấy cha đứa bé nhìn qua, bà đỡ liền bế đứa bé tới trước mặt hắn, vui vẻ nói: “Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Hoàng phu!”

Trầm mặc.

Sau khi bà nói xong, cứ nghĩ là cha nó sẽ vui mừng bế nó, ai ngờ người kia lại như thể không nghe thấy, đứng đó bất động.

Chắc là vui đến ngốc rồi, bà đỡ lại bế đứa bé đến gần: “Chúc mừng Hoàng phu!”

Trầm mặc.

Nụ cười kia cứng ở trên mặt hắn, Chiến Bắc Liệt nhìn chằm chằm đứa trẻ trước mặt hắn, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn chính là……….

Một cái chim nhỏ khả ái!

Bộp!

Trong bàn tay Đại Tần Chiến thần bỗng nhiên có một miếng gỗ, tấm gỗ lởm chởm kia lẳng lặng nằm ở trong tay của hắn.

Bà đỡ và cục cưng thò đầu lên nhìn, cừ thật, Hoàng phu hưng phấn, bẻ gãy cả ván giường.

Một góc giường, quả nhiên thiếu một tấm gỗ!

Chiến Bắc Liệt nhìn cái chim nhỏ đáng yêu kia, khóe miệng run rẩy, cả người như bị điện giật, nước mắt lưng tròng…………

“Sinh rồi sinh rồi!” Đám người bên ngoài hét ầm lên.

Đám người Chung Thương Thiểm Điện vừa lao vào trong đã cảm thấy một cơn gió mạnh thổi qua……..

Mỗ nam hắc y kia nước mắt lưng tròng lao ra ngoài, giơ hai tay lên người, ngửa mặt lên trời hét to: “Con gái của lão tử a ——”

Kẹt —— tầng hai của nhà trọ đối diện Cổ Mặc Trai có tiếng mở cửa sổ.

Ào —— tiếng giội nước.

Rầm —— tiếng đóng cửa sổ.

“Mẹ nó, gào khóc cả một buổi tối, mới sáng sớm kêu cái quỷ à!”

Một chậu nước lạnh giội xuống, một nam nhân ướt sũng ra đời.

Chiến Bắc Liệt ho khan không ngừng, mặt mũi nhăn nhó chạy về Cổ Mặc Trai.

Hắn tùy tiện vào một gian phòng không có người ở, được rồi, thật ra bây giờ mọi người đều tụ tập ở phòng sinh, trong viện, làm gì còn có ai, bên ngoài ồn ào náo nhiệt, trong này mình hắn cô đơn.

Chiến Bắc Liệt muốn tìm người mang đến một thùng nước, nhưng phát hiện ra bây giờ không ai quan tâm đến hắn.

Cho dù là nha hoàn hay gã sai vặt, toàn bộ đều vây quanh thằng nhóc kia, mà người chế tạo nó là hắn…..

Bị quên triệt để!

Đại Tần Chiến thần chưng bộ mặt dì ghẻ ra, tự múc nước tắm rửa thay y phục, vừa bước ra ngoài đã thấy thần tươi cười vui mừng.

Trong phòng, Chung Thương đang cứng ngắc bế cục cưng, sáu cái đầu thò vào cười híp mắt nhìn, bên cạnh là mấy bà đỡ không thấy cha đứa bé nên ân cần dạy bảo bọn họ những việc cần thiết.

Mộ Nhị ngây ngốc đứng ở cửa phòng, hai mắt ẩn chứa một chút hiếu kỳ, liếc thấy đứa bé mà Chung Thương đang bế thì định nhấc chân vào, nhưng lại co lại, nhớ tới cục cưng kia làm Tiêu Chấp Vũ đầy người, mày lại nhíu lại.

Nhấc chân, co lại, nhấc chân, co lại…..

Phân vân nhiều lần, vô cùng rối rắm.

Đột nhiên, trước mặt xuất hiện một thân ảnh màu đen, Chiến Bắc Liệt oán niệm lượn lờ, u oán trừng mắt nhìn Mộ Nhị, cứ như thể vì hắn đổi váy thành áo choàng nên con gái mình mới biến thành con trai.

Mộ Đại thần y bị trừng mà không hiểu ra sao, đương nhiên hắn không hiểu thâm ý này, trong đầu bay ra một dấu chấm hỏi rõ to, một lát sau liền chớp mắt mấy cái, tiếp tục rối rắm vấn đề có nên đi vào hay không.

Nhấc chân, co lại, nhấc chân, co lại…..

Đại Tần Chiến thần trừng mắt một lúc rồi lao vào phòng, nhìn vẻ náo nhiệt bên trong, chép chép miệng, rồi chọn một góc vẽ vòng tròn.

Cuồng Phong nhìn hắn rồi bĩu môi, ý bảo mọi người: Nghĩ cách đi!

Thiểm Điện ngao một tiếng nhảy dựng lên, hô to: “Tiểu chủ tử lại khóc rồi!”

Đại Tần Chiến thần quay mặt đi, lạnh lùng hừ một tiếng, con của Chiến thần cũng dám khóc, làm lão tử mất mặt!

Lôi Minh đập vào gáy Thiểm Điện một cái, cực kỳ khinh thường, nhìn Chiến Bắc Liệt rồi vui vẻ nói: “Tiểu chủ tử thật đáng yêu a, mập mạp bụ bẫm!”

Đại Tần Chiến thần hơi động tai, hình như dài ra vài phần.

Có cửa!

Mục Thiên giơ ngón tay cái lên với Lôi Minh, giả vờ lơ đãng nói: “Nhìn xem, tiểu chủ tử giống hệt gia nha, làn da thì giống Tiểu Vương phi, trắng nõn mềm ại, chậc chậc chậc, quá đáng yêu!”

Đại Tần Chiến thần khẽ nâng mí mắt, liếc nhìn về phía này.

Mục Dương che miệng, nháy mắt nói: “Không chỉ thế, ngũ quan này, quả là phiên bản của gia, suy cho cùng thì cũng là con của gia!”

Chung Ngân vạn phần không tình nguyện bĩu môi: “Ai da, có lẽ bản công tử phải mang danh hiệu Thiên hạ đệ nhát mỹ nam tặng cho tiểu chủ tử thôi………”

Đại Tần Chiến thần liếm liếm môi, nhấc mông lên giống như muốn đứng dậy rồi lại ngồi xuống, ánh mắt đảo loạn, nhìn như con rận.

Mọi người thấy hắn như vậy liền biết là muốn nhìn con trai nhưng lại sợ mất mặt!

Chung Thương bế cục cưng tới, nhét vào lòng hắn, khuôn mặt không giấu được sự vui mừng: “Gia, nhìn tiểu chủ tử này.”

Chiến Bắc Liệt hai mắt sáng ngời nhưng lại ra vẻ không tình nguyện, khẽ ‘Ừ’ một tiếng rồi nhìn về phía tiểu bất điểm này.

Tóc đen nhánh mềm mại, làn da vô cùng mịn màng, hai tay nho nhỏ…….

Ừ, coi như là thoả mãn đi.

Đại Tần Chiến thần không muốn thừa nhận, oán khí trong lòng đã biến mất khi thấy đứa bé này.

Khi nhìn thấy phiên bản thu nhỏ của Chiến thần này, lòng của Chiến Bắc Liệt, đã mềm nhũn ra, giơ tay lên, chạm nhẹ vào bàn tay nó.

Vừa đụng vào, hắn liền cảm thấy như bị bỏng!

Nhẵn nhụi mà mềm mại, lỡ như đụng mạnh quá vỡ mất thì sao?

Một lát sau, hắn nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, dùng lực đạo nhẹ nhất đời này nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia.

Mùi hương trẻ con bay đến chóp mũi, Chiến Bắc Liệt nheo mắt lại, cong thành hình trăng khuyết, khóe môi cũng nhếch lên, tâm tình rất tốt.

Một tiếng nho nhỏ vang lên, tiểu tử kia mở mắt nhìn hắn rồi bật cười ‘ Khanh khách’

Thật đáng yêu a!

Chiến Bắc Liệt thần thanh khí sảng đứng lên, cười híp mắt lại, đắc ý nhìn mấy người Chung Thương: “Con trai lão tử!”

Vừa dứt lời, cả đám liền liếc nhìn khinh thường, không biết vừa rồi ai tránh con của hắn rất xa, ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn.

Sau gáy phất qua một cơn gió lạnh, bảy người bật người đứng ngay ngắn, ngẩng đầu ưỡn ngực hóp bụng!

Vừa rồi?

Cái gì vừa rồi?

Gia nhà ta thấy tiểu chủ tử xong liền vô cùng vui mừng, đúng, không có vừa rồi!

Lúc này Chiến Bắc Liệt mới hài lòng, thu hồi ánh mắt cảnh cáo, bế tiểu bất điểm đáng yêu này đến bên giường tức phụ.

Bỗng nhiên, trước mắt có một thân ảnh xanh chắn phía trước.

Mộ Nhị rối rắm mãi cuối cùng quyết định bước vào.

Hắn cách Chiến Bắc Liệt, không, là cục cưng trong lòng Chiến Bắc Liệt, xa chừng một thước, kiễng chân lên muốn nhìn đứa bé.

Đại Tần Chiến thần nhướn mày, rõ ràng là muốn nhìn con trai lão tử, sao lại đứng xa như thế, hắn vui vẻ che mặt con lại, ném cho Mộ Nhị một ánh mắt, ý nói: Con trai lão tử…….

Không cho nhìn!

Mộ Nhị mím môi, chớp chớp mắt, quay đầu đi, rõ ràng là tức giận.

Thoải mái a! Thoải mái a!

Tâm tình lúc này của Chiến Bắc Liệt, chỉ có năm chữ ấy mới có thể hình dung, hắn toét miệng, cười nhìn đứa bé, nâng nó cao lên.

Đột nhiên, Đại Tần Chiến thần co rụt mắt!

Chỉ thấy tiểu gia hỏa kia, chim nhỏ run lên………

Một dòng nước nhỏ bắn vào mặt hắn, chảy đầy ra cổ!

Sau đó, Chiến Bắc Liệt liền phát hiện, Mộ Nhị ở phía đối diện, nở nụ cười.

Rõ ràng là không khác bình thường nhưng Chiến Bắc Liệt lại nhạy cảm phất hiện, khóe môi người này cong lên, trên mặt khẽ run, trong mắt còn có ý cười hả hê.

Khuôn mặt tuấn tú lập tức đen lại, nghiến răng nhìn con mình.

Đứa bé kia vẫn chu cái miệng nhỏ nhắn mà cười, hai mắt đen láy chớp chớp, rất vô tội.

Chiến Bắc Liệt hít sâu một hơi, lau nước tiểu trên mặt đi, khuôn mặt tuấn tú đen kịt, mấy người Cuồng Phong sợ hãi nhảy tới, vẻ mắt rất kinh hoàng.

“Gia a, tiểu chủ tử không cố ý đâu!”

“Gia a, tiểu chủ tử nhỏ như vậy, sao biết được mấy cái này?”

“Gia a, hít sâu, hít sâu, xung động là ma quỷ a!”

Hắn chép chép miệng, im lặng nhướng mắt, con thỏ nhỏ chết bầm này.

Đúng lúc này, đột nhiên Đại Tần Chiến thần nghe được hai tiếng thật nhỏ chìm trong tiếng giải thích của mấy người Cuồng Phong.

À…….

Ưng mâu chợt lóe tinh quang, bỗng nhiên Chiến Bắc Liệt bước lên hai bước, nhân lúc Mộ Nhị chưa có phản ứng, kéo hắn qua rồi nhét đứa bé cho hắn.

Sau đó……..

Lui ra phía sau, khoanh tay, mỉm cười, thưởng thức.

Mộ Đại thần y chỉ là muốn nhìn thôi nên khi nhận lấy đứa bé, hai tay tê rần, trong mắt hiện lên tia hoảng loạn.

Ngay sau đó, tay nóng lên!

Một dòng chất lỏng ấm nóng chảy từ mông đứa bé kia xuống tay hắn rồi chảy xuống y bào rồi chảy xuống chân.

Sau đó, tiểu tử kia thuận tiện cọ cọ lau sạch cái mông phúng phính.

Mộ Đại thần y ngơ ngác nhìn xung quanh……..

Sau đó, ánh mắt đờ đẫn nhìn ngón chân, ánh mắt lập tức co rút lại, không thể nhịn được nữa ném tên đầu sỏ kia đi, điểm mũi chân một cái lao ra khỏi phòng.

Tiểu bất điểm bay trên không được cha hắn đỡ lấy, hai mắt rất hưng phấn, cười ‘Khanh khách’ không ngừng, chẳng hề bị dọa chút nào.

Đại Tần Chiến thần liền thơm một cái, huýt sáo cười: “Con trai ngoan!”

Mấy người Cuồng Phong tự đập vào gáy mình, không nói gì nhìn trời, sao lại cảm thấy tiểu chủ tử…….

Có vài phần phúc hắc tiềm ẩn?

Gia và Tiểu Vương phi đều là người cuồng vọng bá đạo, thẳng thắn trực tiếp, nhất là trước khi hai người ở bên nhau, đều lạnh như băng có thể đông chết người, thế mà lại đột biến gen, sinh ra một tiểu tổ tông như thế!

Đại Tần Chiến thần thong thả bước tới bên giường.

Lãnh Hạ vẫn chưa tỉnh lại, mộ người cảnh giác như nàng mà lại ngủ không biết gì không hoàn cảnh ầm ĩ thế này, chắc chắn là rất mệt.

Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt nàng, Chiến Bắc Liệt nhìn Lãnh Hạ một hồi rồi lại nhìn con của hắn một hồi, vui sướng cười tươi.

Thấy như thấy, đám người Chung Thương rất thức thời, đẩy mấy bà đỡ rồi cùng lui ra ngoài.

Để không gian nho nhỏ ấm áp này cho một nhà ba người họ.

…….

Lúc Lãnh Hạ tỉnh lại, toàn thân đau nhức giống như mới trải qua một hồi đại chiến.

Nàng vẫn cố gắng chịu đến mức cục cưng ra ngoài, nghe thấy tiếng khóc mới yên tâm thiếp đi, bỗng nhiên nhớ tới nguyên nhân ngủ say, phượng mâu liền mở to.

Bên cạnh có mùi tùng hương và mùi sữa hòa quyện với nhau, nàng quay đầu sang, đập vào mắt chính là hai khuôn mặt tươi cười giống nhau như đúc.

Phiên bản tiểu Chiến thần đang được bọc kỹ trong tã lót, rất phấn chấn, không hề buồn ngủ tý nào, liếc lung tung rất hiếu kỳ, đến lúc nhìn thấy Lãnh Hạ liền cười khanh khách.

Chiến Bắc Liệt ôm nó trong lòng, khuôn mặt tuấn tú, ưng mâu cong cong, cười híp mắt nhìn nàng.

Một lớn một nhỏ, giống hệt nhau, khuôn mặt tươi cười cũng hoàn toàn giống nhau, hiện lên trước mặt Lãnh Hạ, hình ảnh này……..

Nàng không thể nói rõ đây là hình ảnh gì, chỉ biết sau khi nhìn thấy, vành mắt bỗng ươn ướt, hình ảnh nhòe dần đi, nhưng hình ảnh ấy lại khắc sâu vào đáy lòng nàng.

Hai tay vuốt nhẹ lên hai gương mặt kia, nàng cười nói: “Thật tốt.”

“Ừ thật tốt!” Chiến Bắc Liệt cầm tay nàng, hôn nhẹ một cái.

Hắn cúi người xuống, ôm lấy nàng, để đứa bé ở giữa, tiếng cười khanh khách đáng yêu, một phòng ấm áp.

==

Hơn nửa tháng sau, Lãnh Hạ gần như là làm tổ trên giường.

Lần đầu tiên ở cữ, Chiến Bắc Liệt còn căng thẳng hơn nàng, ngự y lại nói phải tĩnh dưỡng thật tốt đủ một tháng, nếu không có thể sẽ bị bệnh.

Ngày nào Chiến Bắc Liệt cũng tự mình cho nàng ăn cho nàng uống thuốc, Lãnh Hạ không chỉ liếc mắt xem thường hắn một lần đâu, cứ như là nàng bại liệt không bằng.

Về quốc sự tấu chương và vân vân, đương nhiên là do Chiến Bắc Liệt ở Dưỡng Tâm điện, trông tức phụ, ôm con trai hoàn thành mọi việc, Đại Tần Chiến thần chân chính trở thành một lão bà nô, con trai nô tiêu chuẩn!

Thế cho nên mấy người Cuồng Phong vốn đã chuẩn bị làm vú em cho tiểu chủ tử liền không có đất dụng võ.

Nhưng Đại Tần Chiến thần cũng rất có oán niệm với con trai, tiểu Lãnh Hạ mà hắn tâm tâm niệm niệm không có thì thôi có một tiểu Chiến thần coi như cũng được, chấp niệm muốn có con gái kia hắn đành lặng lẽ bỏ vào một góc, chỉ cần là do mẫu sư tử sinh, quản nó là nam hay nữ làm gì!

Nhưng con thỏ nhỏ chết bầm này hình như là sinh ra để đối nghịch hắn!

Chỉ cần mẫu sư tử ôm hắn, nó liền nhăn mặt lại khóc, rồi bắt đầu đi tiểu hoặc đại tiện, đến lúc hắn vừa cởi tã ra thì lập tức cười khanh khách rồi bắn hết lên người hắn……..

Không lần nào hắn không nhếch nhác!

Còn nếu hắn bế nó thì càng không chấp nhận được, không hề nhắc nhở, thích là thải, rất nghiêm túc!

Đối với chuyện này, lúc đầu Chiến Bắc Liệt còn đen mặt, sau đó đến nghiến răng, đến nhíu mày, đến nghi hoặc, đến nhìn trời……

Còn đến giờ thì hoàn toàn bình tĩnh: “Ừm, để lão tử đi thay y phục khác.”

Cho nên nói, thói quen rất dễ hình thành.

Cuối mùa thu rất dễ buồn ngủ, Lãnh Hạ đang ngủ trên tháp gấm.

Chiến Bắc Liệt thì đang vùi đầu vào tấu chương, hôm qua mới phê hết, hôm nay lại đầy một bàn.

Tiểu bất điểm nằm trong lòng hắn, đang ngủ say thì bỗng nhiên hắn cựa quậy, mơ mơ màng màng mở mắt.

Ngay sau đó, nhíu mày, khóc lớn!

‘Cạch’ một tiếng, Chiến Bắc Liệt mau chóng vứt bút xuống bàn, bịt miệng nó lại, trừng mắt đe dọa: “Đánh thức mẹ ngươi, lão tử liền ném ngươi xuống giếng!”

Tiểu tử kia ngừng khóc, tủi thân nhìn hắn, trong mắt lộ rõ vẻ u oán, tuy rằng không hiểu hắn nói gì, nhưng khí tức nguy hiểm kia thì vẫn cảm giác được.

Một lớn một nhỏ, hai khuôn mặt mặt giống nhau như đúc, mi trừng mi, mắt trừng mắt, mũi trừng mũi……

Hung hăng trừng nhau!

Một lát sau, Chiến Bắc Liệt lườm một cái, không thèm chấp nhặt với con thỏ nhỏ chết bầm này, không khóc là được rồi.

Đột nhiên, tiểu tử kia trừng mắt lên, miệng méo xệch, lại chuẩn bị khóc.

“Được rồi được rồi, lão tử sợ ngươi!” Đại Tần Chiến thần hít sâu, buồn bực vò vò tóc.

Điều chỉnh tốt tâm tình của mình rồi liếc nhìn xung quanh, xác nhận không có ai rồi mới bắt đầu làm một hành động mà dạo này thường dỗ thằng nhóc này…….

Làm mặt quỷ!

Chiến Bắc Liệt đang có vẻ rất nghiêm túc, đột nhiên đẩy mũi lên……

Một cái mũi heo ra đời!

Tiếng khóc lập tức ngừng ngay, hai mắt lấp lánh ánh sáng, tiểu bất điểm chớp chớp hai mắt hồng hồng còn đang ươn ướt, cong khóe mắt lên, quơ quơ hai cánh tay nhỏ bé, cười khanh khách không ngừng.

Chiến Bắc Liệt thở phào một hơi, vừa ngẩng đầu lên liền đen mặt.

Chỉ thấy ngoài cửa Dưỡng Tâm điện, kẻ lỗ mãng đang ngơ ngác đứng đó, không biết là đến từ bao giờ, rõ ràng là đang xem kịch vui.

Hắn ho khan một cái đang định nói thì một tiếng cười hưng phấn truyền đến: “Để lão nhân gia nhìn một cái xem nào, tiểu nha đầu sinh ra đứa bé kiểu gì?”

Lão ngoan đồng lao đến liếc hắn một cái rồi lại liếc tiểu bất điểm một cái, nhảy nhót kêu: “Ai u, tiểu tử này chắc chắn là con ngươi!”

Chiến Bắc Liệt lại đen mặt, mẫu sư tử sinh, đương nhiên là con lão tử!

Tuy rằng con thỏ nhỏ chết bầm này không hòa hợp với hắn cho lắm, nhưng rốt cuộc thì cũng là do hắn khổ sở tạo ra, con ruột!

Tiểu tử kia thấy có người đến, lại là người tóc bạc râu bạc, nhất thời ngạc nhiên nhìn ông, rồi vươn hai cánh tay nhỏ bé lên túm lấy râu lão ngoan đồng.

Lão ngoan đồng càng hưng phấn, đón lấy tiểu tử kia từ tay Chiến Bắc Liệt, vui vẻ khoa chân múa tay.

Cuối cùng cũng không bị con thỏ nhỏ chết bầm này quấn lấy nữa, Đại Tần Chiến thần thở phào một hơi, lại vùi đầu vào đống tấu chương kia, lão ngoan đồng tuy rằng giống trẻ con nhưng dù gì cũng là một thế ngoại cao nhân, nuôi lớn được cả một tên ngốc như Mộ Nhị, thằng nhóc này đương nhiên không cần lo lắng.

“Đứa bé này rất đáng yêu, trông cũng thật lanh lợi, có phong phạm của lão nhân gia năm đó!” Đột nhiên, lão ngoan đồng sáng mắt, ghé sát vào mặt Chiến Bắc Liệt đề nghị: “Hay là cho tiểu tử này làm đồ đệ của lão nhân gia đi?”

Chiến Bắc Liệt ngẩng đầu, đánh giá vẻ mặt ông, thấy ông tuy có vẻ tùy ý nhưng ánh mắt cũng rất chăm chú, không khỏi bắt đầu suy nghĩ về đề nghị này.

Coi như là không nói về võ công y thuật độc thuật, chỉ cần nghĩ tới đồ đệ do lão ngoan đồng nuôi lớn là Mộ Nhị ngốc nghếch ngơ ngẩn kia, cả người liền run lên, giống như thấy Mộ Nhị đứng ở trước mặt hắn, ngơ ngác phun ra từng chữ một: “Cha.”

Đại Tần Chiến thần lắc đầu như trống bỏi.

Bỗng nhiên trong đầu lại chợt lóe lên một ý nghĩ, thằng nhóc kia nhận lão ngoan đồng là sư phụ thì chẳng phải hắn sẽ cao hơn kẻ lỗ mãng kia một bậc à?

Vuốt vuốt cằm, trong mắt lóe lên ánh sáng kỳ quái……..

Bốp!

Đại Tần Chiến thần vỗ tay hét lớn một tiếng: “Cứ quyết định như vậy đi!”

Nếu như tiểu bất điểm biết cha ruột hắn vì một nguyên nhân ấu trĩ như thế mà bán đứng hắn……….

Đáng tiếc, tiểu hồ ly phúc hắc tương lai này vẫn đang tỉnh tỉnh mê mê, vẻ mặt vô tội túm râu lão ngoan đồng, chơi bất diệc nhạc hồ.

Sau khi quyết định việc này xong, Chiến Bắc Liệt nhìn sang Mộ Nhị với ánh mắt có thêm vài phần tài trí hơn người, làm Mộ Nhị đầu đầy hỏi chấm.

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến, Đại cung nữ Lan Chỉ đứng ở ngoài cửa, hành lễ nói: “Hoàng phu, lão bản Cổ Mặc Trai dẫn một người đến, nói là có chuyện quan trọng cần gặp Hoàng thượng.”

Từ ngày Lãnh Hạ sinh xong, chuyện lão bản Cổ Mặc Trai là người của Đại Tần đã chẳng phải là bí mật gì nữa, bây giờ Tây Vệ và Đại Tần đã không còn khoảng cách nữa, Tây Vệ Nữ hoàng là Đại Tần Liệt Vương phi, Đại Tần Liệt Vương là Tây Vệ Hoàng phu, hai nước coi như là được buộc vào với nhau bởi một sợi dây thừng, cho nên chuyện này cũng chẳng ai đi truy cứu làm gì, người của Đại Tần Liệt Vương cũng là một nửa người của Tây Vệ.

Lão ngoan đồng và Mộ Nhị thì đương nhiên không cần phải cố kỵ gì, muốn vào Hoàng cung thì trực tiếp thi triển khinh công bay vào, Chung Ngân thì không có công phu như vậy, hơn nữa cũng phải tránh hiềm nghi ở nhiều phương diện, cho nên vào ra thì đều có thông báo đàng hoàng.

Chiến Bắc Liệt nhíu mày, hỏi: “Có nói là ai không?”

Lan Chỉ lắc đầu: “Bẩm Hoàng phu, nô tỳ không biết, nhưng thấy Chung lão bản rất vội vã.”

Chiến Bắc Liệt nhìn về phía tức phụ đang ngủ say sưa, chắc là do hiệu quả của thuốc an thần nên mẫu sư tử ngủ chẳng biết trời đất là gì, chắc còn lâu mới dậy.

Một lát sau hắn gật đầu: “Dẫn đường, ta đi xem sao.”

Nói xong đứng dậy đi theo Lan Chỉ ra ngoài.

Lão ngoan đồng sửng sốt, nhìn người này cũng không thèm ngoái lại nhìn con mình, lập tức vọt tới nhét đứa bé cho hắn.

Chiến Bắc Liệt cũng nhanh chóng trả lại cho lão ngoan đồng, vừa đi vừa nhướn mày nói: “Ông bế đi.”

Lão ngoan đồng khóc không ra nước mắt, nhảy lên hét: “Ngươi không sợ lão nhân gia bắt cóc con ngươi a!”

Chiến Bắc Liệt vẫn chẳng thèm dừng chân, cứ thế bước đi chỉ gửi lại một câu: “Vậy thì ta phải đa tạ ông rồi, mau bắt đi, đừng mang về đây nữa.”

“Tiểu tử này, vẫn không đáng yêu như thế.” Lão ngoan đồng trừng mắt nhìn bóng lưng người kia, bĩu môi oán giận nói.

Đúng lúc này, tiểu bất điểm kia buông râu ông ra, chắc là mất hứng thú rồi, liếc mắt nhìn thấy Mộ Nhị đứng ở cạnh cửa, nhất thời miệng méo xệch, vành mắt đỏ lên, oa oa khóc lớn.

Lão ngoan đồng sợ sệt liếc mắt nhìn Mộ Nhị, nói nhỏ: “Ngươi ngươi ngươi….. ngươi sao lại chọc nó?”

Mộ Nhị nghi hoặc nhìn đứa bé đang khóc kinh thiên động địa kia, như là nhớ lại ngày ấy hắn ném nó đi, nhíu mày ngơ ngác nhìn nó, ý tứ rất rõ ràng: Tiểu tử này rất mang thù.

Nhưng tiểu bất điểm lại không hiểu, khóc lóc rất thương tâm, lão ngoan đồng bị nó khóc làm váng cả đầu, nhét luôn vào lòng Mộ Nhị, điểm mũi chân một cái biến mất luôn, chỉ ném lại một câu: “Chăm sóc sư đệ ngươi cho tốt!”

Mộ Đại thần y thận trọng bế đứa bé, giơ nó cách xa mình nhất có thể, rồi để nó lên long án, cảnh giác nhìn rồi bỗng nhiên quay người định rời đi.

Đứa bé khóc càng to.

Đi được nửa đường, đột nhiên Mộ Nhị ngừng bước, nhíu mày lại, nghe tiếng khóc tê tâm liệt phế kia làm lương tâm bảo hắn liếc về phía sau một cái………

Tiểu bất điểm nằm trên bàn, mấy giọt nước mắt trong suốt đọng ở hai hàng mi, vành mắt đỏ ửng, bộ dáng này, quả là muốn có bao nhiêu đáng yêu thì có bấy nhiêu đáng yêu.

Lặng lẽ thở dài một hơi, Mộ Nhị mím môi bước lại về phía nó, mắt lớn trừng mắt nhỏ với tiểu bất điểm.

Sau Chiến Bắc Liệt, một mũi heo nữa ra đời!

“Oa ——!” Tiếng khóc chợt dừng lại!

Đôi mắt đen láy ngạc nhiên nhìn hắn, chớp chớp rồi nở nụ cười khanh khách.

Dài k huhu dài k? Hơn chục trang word đó T.T 

Advertisements
By Kiri

34 comments on “Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 67 (Quyển 2)

  1. Pingback: Cuồng Phi Tàn Nhẫn Bưu Hãn – Vị Ương Trường Dạ | Phù Dung Cốc

  2. Nay ta mí nhớ ra.wên k hỏj nàng đọc hjện đạj k?có mấy bộ ta tâm đắc:ốc sên chạy.tình yêu thứ ba.trao nhầm tình yêu cho anh….hay.ta đang chờ anh lục song,dương lam hàng của ta đây mờ 25 năm ùj chả thấy.hehe :v

    • tình yêu thứ ba nghe nói hay lắm nhưng ta chưa đọc hì hì còn hai bộ kia ta đọc rồi, giáo sư Dương cầm thú =))
      hiện đại ta cũng đọc khá nhiều, thích cũng kha khá, nhưng ta thích nhất Yêu em từ cái nhìn đầu tiên hì hì
      mà nàng có đọc 2 truyện trinh thám của Đinh Mặc k? Hãy nhắm mắt khi anh đến với nếu ốc sên có tình yêu ý, ta cũng thích thể loại trinh thám như thế 😀

      • Đọc đi nàng.hay lắm.bạn t cũng mới pảo đọc ốc sên,cơ mà dạo nj kaj truyện.herher.ta thj xog đã.sắp đj nội ùj.thj tốt ngjệp 4môn nộj ngoạj sản nhj nữa.oaoa

    • truyện này mình mới làm hơn một nửa, tại chia chương theo từng phần nên mình cũng k nhớ là có bao nhiêu chương nữa, mình chưa tính làm ebook nhưng nếu edit xong mà mọi người muốn thì mình sẽ làm

  3. vất vả cho nàng rồi^^ cố lên ty:))
    gđ này bg đủ quân số rồi, chắc hài lắm đây, chờ đến lúc tiểu bảo bảo lớn thêm tí nữa thì 2 bố con oánh nhau đến tức ói chít ý:))) chao này mộ nhị lên sàn nhiều, vui ghê=)) ông nè cũng sắp kết thúc thời kì câm nín nữa nhỉ:)) “1 mũi heo nữa đã ra đời” … ôi buồn cười chết mất^^
    cố lên nha nàng, ta quyết ủng hộ đến cùng:x

  4. Ta tốt nghjệp đạj học á!năm nj ra trường.bác sĩ tớj cổ ùj!nàng thj đạj hc hả?khốj j?kinh ngjệm nhé.tập trung vào thế mạnh của mình.nàng tốt môn j.gắng củng cố nó.môn kia chống liệt thuj(ta trc bỏ hóa 😛 ).ví dụ gjờ nàng 2môn này tầm 8,nàg ôn thêm.9,10.môn còn lạj 4,5 là ok.quan trọng là tự tjn và kẩn thận!

      • No.no.k nên.đừng dạj nàng ơj!bệnh nhân hắt hủj.xã hộj hắt hủj,đến kả thầy cô cũg hắt hủj sinh vjên.đừng dạj nàng ơj.vào mà khóc k kịp á.ngta ví tr y như WC!ng ngoàj cứ muốn đâm vào.ng trog gào thét chuj ra 😛

      • huhu sao nghe nàng nói ta tưởng tượng thấy tương lai tăm tối thế, nhưng biết sao đc bây giờ, thôi thì ta chịu nạn chung cùng nàng vậy 😉

      • Thôj thì tùy nàng.tr y k đẹp như mô tả đâu!bọn ta hc suốt.có dạo sáng lâmsàng,chjều lý thuyết,tốj đj trực.mà thj thì là vjệc thj.k vì thế mà hoãn.cbị tâm lý trc đj nhá nàng! 🙂

  5. hahaha! thiệt là mắc cười quá đi! bó tay với Liệt ca và Mộ Nhị. Tiểu bất điểm thiệt là dễ thương và phúc hắc quá đi
    Chương này dài đọc đã quá! vất và cho nàng rồi. Thanks nàng nhé =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s