Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 62 (Quyển 2)

capdoi12

Chương 62: Liệt Vương yết kiến!

Edit: Kiri

Hai mươi mốt tháng năm, lễ đăng cơ.

Trong thành Lương Đô, nhà nào cũng treo đèn lồng đỏ trước cửa, trên đường còn đầy xác pháo, cờ đỏ tung bay phấp phới, nhìn qua cũng thấy được bầu không khí vui mừng.

Trăm ngàn năm qua, đây chính là lễ đăng cơ duy nhất của một Nữ hoàng, mặc dù Lãnh Hạ đã dặn dò là phải tiết kiệm, khiêm tốn một chút, nhưng lại không thể ngăn được sự nhiệt tình của bách tính Tây Vệ, nam nữ già trẻ hầu như đều đổ ra đường, làm đường đi trong thành chật ních, mọi người đều quỳ sát mặt xuống đất, nhìn từ xa có thể thấy một hàng người dài miên man.

Mà ở giữa đường, chính là trung tâm của sự chú ý, tám con ngựa dũng mạnh đi trước mở đường, một chiếc xe treo đầy lụa đỏ, khảm đầy vàng kim đại diện cho vị trí chí cao vô thượng từ từ dạo một vòng quanh Lương Đô rồi đi về phía Hoàng cung.

Màn lụa đỏ hồng, đệm gấm thêu hoa, thân xe ngập đầy ánh nắng, trên nóc khảm bảo thạch rực rỡ. Lãnh Hạ ngồi thẳng trên xe, đầu đội mũ miện, mặc long bào đỏ rực dành riêng cho lễ đăng cơ, từ thắt lưng đến những hoa văn trang trí trên y phục đều thêu những thứ thể hiện điềm lành, cực kỳ uy nghi.

Đây là y phục mà mấy trăm người đã phải thức đêm suốt năm ngày để kịp cho lễ đăng cơ.

Tiếng hô vạn tuế của mọi người ở phía dưới cực kỳ đinh tai nhức óc, xe đi đến đâu, tiếng hô vang lên đến đấy.

Mà trong xe, Lãnh Hạ hơi ngẩng đầu, uy nghiêm mà tôn quý!

Trừ thái giám hầu hạ ở bên, không ai biết, đôi mắt phượng sau tấm màn lụa kia đang nhắm.

Tân hoàng vô cùng tôn quý của Tây Vệ bọn họ, bây giờ đang …….. ngủ! Lãnh Hạ trong những tiếng hô vạn tuế vang trời, ngủ say không biết gì.

Từ sáng sớm hôm nay nàng đã bị lôi dậy, tắm rửa thay y phục trang điểm, nàng cứ nhắm mắt mặc kệ họ thích làm gì thì làm, sau một đống các thủ tục dài dòng mà phức tạp, làm Lãnh Hạ bốc hỏa muốn mắng người.

Từ lúc mang thai, nàng càng ngày càng ngủ nhiều, đến giờ cục cưng đã sắp sáu tháng, phải hoạt động cả một buổi sáng như thế, đối với một phụ nữ có thai mà nói, tuyệt đối chính là dằn vặt!

Xe dạo một vòng rồi quay về cửa cung, kèm theo một tiếng hô thật to, mọi người đều nín thở nhìn, chờ Nữ hoàng của bọn họ bước ra.

Nhưng mà chờ a chờ, Nữ hoàng vẫn ngồi trên xe như cũ, đầu vẫn ngẩng, không đổi tý nào.

Trong những ánh mắt nghi hoặc, thái giám run rẩy vươn tay chọc chọc vào vị Nữ hoàng vẫn cố ngủ kia, giọng nói the thé lại có vài phần muốn khóc: “Hoàng thượng, tỉnh tỉnh…….” Lãnh Hạ chậm rãi mở mắt ra, liếc nhìn xung quanh một cái rồi cực kỳ bình tĩnh mỉm cười, bước xuống xe.

Trong lúc mọi người nồng nhiệt nhìn nàng, bước trên thảm đỏ, ngẩng đầu bước đến giữa sân.

Trời mới biết, bây giờ nàng thật sự muốn ngáp một cái.

Trên sân, đài phụng thiên sừng sững đứng đó, Lãnh Hạ bước qua chín bậc cầu thang bạch ngọc, bước lên trên, bước lên độ cao nhìn xuống muôn dân trăm họ, từng bước uy nghi.

Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong, thời gian Tây Vệ bị một đời đế vương ngu ngốc thống trị đã kết thúc, chuẩn bị đón một minh quân mới.

Chúng quan viên mặc triều phục, nghiêm túc quỳ ở dưới, quay về phía Lãnh Hạ, dập đầu bái lạy, Lễ quan Khâm thiên giám ở bên đang cầm ngọc tỷ truyền quốc cũng không dám thở mạnh một tiếng, lẳng lặng đứng đợi.

Trên đài phụng thiên, hương khói nghi ngút bốc lên tận trời, vào lúc Lãnh Hạ bước đến đài cao, Lễ quan cung kính hô to: “Giờ lành đến!

Tiếng nói the thé mà nghiêm túc, truyền khắp sân.

Giờ lành đến, trống cổ vang!

Tiếng trống vang vọng khắp đất trời!

Thắp hương, tế rượu…….

Lãnh Hạ làm theo lời Lễ quan, tế trời đất tổ tiên rồi nghe tế văn dài dòng xong, cuối cùng đã đến lúc nhận ngọc tỷ.

Qua giờ phút này, nàng chính là chúa tể của Tây Vệ!

“Xin truyền quốc tỷ!” Lễ quan chậm rãi đứng dậy, giọng nói trịnh trọng mà nghiêm nghị, cung kính nâng khay đang cầm trong tay đến trước mặt nàng.

Giờ phút ấy, cả không gian tĩnh lặng không có một tiếng động nào, chỉ có những cơn gió nhẹ thoáng qua, ai cũng đều nhìn chằm chằm, chờ đợi giây phút thần thánh ấy.

Nhưng không ai biết, các quan viên đều tim đập tay run.

Nhất là Trịnh Khấu Sư đứng đầu, đi đứng cũng không tự chủ được mà run rẩy, âm thầm liếc mắt nhìn nhau, vào giờ phút trọng đại thế này, ít nhất Hoàng thượng cũng phải thể hiện chút tôn trọng với ngọc tỷ chứ? Lãnh Hạ khẽ đảo qua các quan viên đang quỳ lạy ở dưới, khóe môi khẽ cong lên, cầm ngọc tỷ, giơ lên cao.

Cùng lúc đó, tiếng chiêng trống lại vang lên, nhạc cũng bắt đầu hòa tấu. Dưới bậc thềm, các đại thần cũng bước lên, trong khẩu lệnh của Tán quan, quỳ gối dập đầu, yết kiến tân đế.

Trong thoáng chốc, quần thần quỳ lại, hô to vạn tuế.

“Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Trên sân Thừa Thiên rộng lớn, vô số giọng nói hô to lời ấy, vang vọng đến tận trời cao. Lãnh Hạ đứng trên đài cao, uy nghiêm oai phong, trong phượng mâu thoáng hiện hoa quang, nhìn xuống quần thần đang quỳ bái lạy.

Giờ khắc này, quân lâm thiên hạ!

Những thủ tục khác vẫn còn nhiều, thái giám tuyên đọc chiếu thư, do Đại học sĩ Tề Đại bưng ra, giao cho Lễ bộ Thượng thư rồi lại giao cho quan bộ Lễ đặt trên khay ngọc,…….. rồi mang tới tường thành Thừa Thiên môn để ban bố.

Sau khi những thủ tục rườm rà này kết thúc, lễ đăng cơ mới chính thức kết thúc. Lãnh Hạ từ từ nhắm hai mắt sau cả buổi trời bị giày vò, phải ngồi xe thì ngồi xe, phải đi bộ thì đi bộ, mặc kệ bọn họ muốn làm gì thì làm, rất phối hợp, đám người đó đương nhiên sẽ không bán đứng nàng, nên kệ họ lăn qua lăn lại đi!

Đến lúc mọi thứ đã xong, đến trước cửa Thừa Thiên, ba nước đều đưa quốc thư đến, thể hiện sự chúc mừng với lễ đăng cơ của Tây Vệ Nữ hoàng.

Vì lễ đăng cơ diễn ra quá gấp nên sứ giả các nước khác không đến kịp, chỉ có quốc thư và danh sách quà tặng, còn các sứ giả vẫn đang trên đường đến Tây Vệ, Lãnh Hạ khẽ mỉm cười nghe Lễ quan tuyên đọc quốc thư và danh sách quà tặng.

Lễ vật của Nam Hàn thì là vàng bạc châu báu mấy thứ linh tinh, với đặc sản nơi đó, ngà voi hai mươi đôi, mặc dù hiện giờ hai nước tình thế bất ổn, rất có khả năng khai chiến, nhưng những chuyện mặt mũi này thì vẫn phải làm.

Đến Đông Sở, danh sách quà tặng còn kèm theo một bản đồ, là một bản đồ thiên hạ rất tỉ mỉ.

Hai tiểu thái giảm trải rộng bản đồ ra, mỗi người cầm một góc, dựng thẳng trước mặt mọi người, tấm bản đồ này cao tầm một người lớn, vẽ rất tỉ mỉ kỹ càng, trên đó dùng các màu để đánh dấu lãnh thổ của tứ quốc.

“A?” Trong khi mọi người còn chưa hiểu dụng ý của tấm bản đồ này thì Chu Dần đã thét lên.

Hắn bước lên hai bước, chỉ vào bản đồ, không dám tin nói: “Đây là……..”

Các quan viên nhìn theo hắn, nghĩ một lúc hai mắt liền phát sáng, tỏa ra sự hưng phấn và kinh ngạc, trên bản đồ kia, màu lam đại diện cho Đông Sở, kéo qua cả Lạc Phong quan vốn là lãnh thổ của Bắc Yến, tới gần Tắc Nạp nay là màu hồng của Đại Tần, có hai thành trì tự nhiên đứng ở giữa hai màu lam hồng, ngăn cách Đông Sở và Đại Tần, chính là Dạ Hòa Sâm và Mạn Châu thành tiếp giáp Tắc Nạp.

Quan trọng nhất là màu của chúng…….

Chính là màu vàng đại diện cho Tây Vệ!

Điều này có ý gì thì ai cũng hiểu, nhưng bọn họ không thể tin, lễ vật của Đông Sở lại gồm hai tòa thành! Trong lúc quan lại hưng phấn thảo luận, thì Lãnh Hạ cũng cười lạnh.

Đông Phương Nhuận a, dù bây giờ ngươi ở tít phía Đông Sở xa xôi, trong đại lễ đăng cơ của người ta cũng không quên ném vào chút phiền phức.

Đây có vẻ như quà tặng mừng lễ đăng cơ của tân hoàng, nhưng thật ra lại chính là một thanh lợi kiếm đâm thẳng vào mối quan hệ giữa nàng và Đại Tần, nếu không giải thích tốt thì sẽ là cơ hội tuyệt vời để cắt đứt nàng và Đại Tần.

Từ xưa đến nay Hoàng đế đều đa nghi, đây không chỉ là bản tính của Hoàng đế mà là vì ở vị trí kia thì phải nghi, dù Hoàng đế không nghi ngờ, thì cũng có đủ loại quan nghi kỵ.

Tặng hai thành trì chắn ngang giữa Đại Tần và Đông Sở, trở thành một lá chắn rất tốt a, Chiến Bắc Diễn sẽ nghĩ như thế nào, Đại Tần sẽ nghĩ như thế nào, rốt cuộc thì Liệt Vương phi Đại Tần của bọn họ thân thiết với Thất hoàng tử Đông Sở đến thế nào mà lại có thể cùng hưởng thành quả chiến đấu………

Lẽ nào giữa hai người, đã có hiệp nghị gì đó?

Nếu nàng nhận, rất có thể sẽ khiến Đại Tần nghi kỵ, nhưng nếu không nhận, lại không thể ăn nói với triều thần Tây Vệ, Nữ hoàng Tây Vệ trong ngày đầu đăng cơ, vì e ngại Đại Tần mà từ chối không nhận thành trì Đông Sở tặng, ngay ngày hôm sau sẽ truyền khắp thiên hạ, trở thành trò cười trong mắt chúng dân. Nàng là Liệt Vương phi Đại Tần, nhưng đồng thời, cũng là Nữ hoàng Tây Vệ, những chuyện nàng làm đã không còn là chuyện của mình nàng, mà còn liên quan đến vinh nhục của toàn Tây Vệ!

Đông Phương Nhuận tính toán rất tốt, chỉ một tấm bản đồ, hai thành trì có cũng được mà không có cũng sao, lại trở thành một thanh lợi kiếm chọc thủng một kẽ hở thật sâu giữa nàng và Đại Tần.

Một bên là Đại Tần, nơi đó có Chiến Bắc Liệt và Tiêu Phượng, đó là tâm can của nàng……..

Một bên là Tây Vệ, nơi này có vô số triều thần, bách tính, là tránh nhiệm trên vai nàng……….

Dần dần, trên sân Thừa Thiên đều yên tĩnh lại, các quan viên đã phát hiện ra chút bất thường của nàng, nghi hoặc nhìn nhau, cũng có mấy người suy nghĩ sâu xa, sau vài giây kinh hỉ, liền hiểu rõ ràng, ai cũng đang nhìn, chờ Nữ hoàng của bọn họ quyết định. Sau khi nghĩ đến mấy chuyện này, Lãnh Hạ khẽ gợi lên một nụ cười, phượng mâu trong vắt.

Đáng tiếc, lần này, Đông Phương Nhuận tính sai rồi!

Hắn đã đánh giá thấp sự tín nhiệm của nàng và Chiến Bắc Liệt, đánh giá thấp cảm tình giữa nàng và Tiêu Phượng, đánh giá thấp Hoàng đế Đại Tần đối với người đệ đệ có danh vọng cao xa hơn mình, cho đến giờ đều không có khúc mắc.

Đối với khả năng hai tòa thành này sẽ khiến họ nghi ngờ, Lãnh Hạ chọn tin tưởng, tin tưởng Chiến Bắc Liệt, tin tưởng Tiêu Phượng, tin tưởng quốc gia mà nàng đã coi là quê hương, tin tưởng những người nơi ấy!

Sự tín nhiệm và tình cảm giữa mọi người, sẽ không vì một hành động nho nhỏ của Đông Phương Nhuận mà tan vỡ! Lãnh Hạ chưa bao giờ cảm thấy dễ dàng như thế, thì ra vô tình, sự tín nhiệm giữa bọn họ đã đạt đến mức độ như vậy, không nghi ngờ, không kiêng dè! Nàng nhìn mọi người đang căng thẳng, cười ngạo nghễ: “Đợi sứ giả Đông Sở tới, bộ Lễ hãy tiếp đãi long trọng, chuyển lời đáp tạ của Trẫm!”

Các quan viên đều thở phào một hơi, tiếp tục thảo luận về hai thành trì vừa nhận được, lão Thừa tướng Trịnh Khấu Sư gật đầu cười nhẹ, quả nhiên Hoàng thượng không khiến bọn họ thất vọng.

Cuối cùng cũng chỉ còn quốc thư và danh sách lễ vật của Đại Tần, Lễ quan cầm quốc thư Đại Tần lên, mở ra định tuyên đọc thì đột nhiên sửng sốt.

Hắn trợn mắt nhìn đi nhìn lại mấy lần rồi quay sang nhìn Lãnh Hạ, lúng ta lúng túng nói: “Hoàng thượng, quốc thư viết…….”

Lãnh Hạ khiêu mi.

Lễ quan không hiểu ra sao nói tiếp: “Quốc thư viết, Liệt Vương sẽ tự mình tặng lễ vật.”

“Liệt Vương yết kiến!” Hắn vừa nói xong thì một tiếng nói lớn đã vang lên.

Đại Tần Liệt Vương!

Đại Tần Chiến thần!

Trên sân Thừa Thiên lập tức tĩnh lặng như tờ, giống như toàn bộ Lương Đô đều trầm tĩnh, bất cứ tiếng động gì cũng đều có thể nghe rõ ràng, mọi người đều nhìn thấy, một nam nhân đang bước vào, y bào màu đen quý phái, mày kiếm ưng mâu, tóc tung bay trong gió.

Hắn rất khí phách mà bước nhanh đến, bước đi nhanh như sao băng, hào hùng lẫm liệt như sấm sét, giơ tay nhấc chân cũng có thể khiến người người kính sợ!

Lãnh Hạ nhướn mày liễu thật cao, nhướn được một nửa thì cứng đờ, lần đầu tiên trong đời xuất hiện vẻ dại ra này, miệng há hốc, hai mắt trợn tròn, nhìn nam nhân đang bước đến kia, trong đầu ầm vang một tiếng, rồi liền trỗng rỗng, mọi thứ đều biến mất, rời khỏi trần thế đầy hỗn độn, trong mắt nàng, trừ người ấy, không còn gì khác.

Nàng chưa bao giờ nghĩ đến, Chiến Bắc Liệt sẽ dùng cách như thế này để xuất hiện!

Tuy rằng ra lệnh cử hành lễ đăng cơ sớm là vì sợ Chiến Bắc Liệt xuất hiện, nhưng vào giờ phút này, nhìn thấy hắn, nàng mới biết, mình mong ước có hắn ở bên vào giây phút này biết bao.

Nàng nhìn Chiến Bắc Liệt đi tới giữa sân rồi đứng lại, ưng mâu trực tiếp loại bỏ tấm bản đồ cản trở tầm nhìn của hắn, nhìn chằm chằm Lãnh Hạ, trong ánh mắt ấy có nhiều loại ý vị phức tạp.

Đúng vậy, phức tạp, ngay cả Chiến Bắc Liệt cũng không thể nói rõ cảm giác của mình lúc này, đã gần sáu tháng, bọn họ chỉ gặp nhau một lần ở Tây Ninh quan, nhớ nhung sắp làm hắn điên lên rồi, nhưng ngoài tưởng niệm thì còn lo lắng, phẫn hận nhiều hơn. Chung Ngân truyền thư tới, chỉ nói bốn chữ ‘Vương gia, mau đến’ lập tức hắn chỉ nghĩ đến một điều.

Mẫu sư tử đã xảy ra chuyện!

Suy nghĩ này thật sự khiến hắn lòng như lửa đốt!

Kông nghĩ gì hết, lập tức lên đường, chạy cả ngày lẫn đêm không ngừng nghỉ, ngay cả Điện Xế cũng suýt chết mệt, đến lúc tiến vào biên giới Tây Vệ, nghi tin nàng sắp đăng cơ, mới thở phào một hơi.

Mà ngay sau đó, là cực kỳ tức giận, nữ nhân này, dám không nói một tiếng đã cử hành lễ đăng cơ!

Nữ nhân này, vội vàng đăng cơ như thế, nhất định là có điều gì đó giấu hắn!

Nữ nhân này, dám gạt hắn làm mọi thứ!

Mà bây giờ, trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất, nữ nhân này, bình an là tốt rồi…………

Chiến Bắc Liệt đứng nhìn Lãnh Hạ từ xa, không bỏ qua bất cứ biểu cảm nào trên mặt nàng, từ mắt mũi miệng xuống cổ, trong ánh mắt có vài phần chột dạ của Lãnh Hạ, lướt qua tấm bản đồ vướng víu kia, nhìn xuống chân, giày.

Không chỉ không có việc gì, mà còn đẫy đà lên vài phần……….

Đại Tần Chiến thần thở phào một hơi xong liền khó chịu, lão tử vì nàng mà ăn không ngon ngủ không yên, đi suốt đêm ngày, mà sao nàng không chỉ không gầy mà còn đẫy đà lên không ít.

Chiến Bắc Liệt nghiến răng phẫn nộ, lại thấy Lãnh Hạ quan sát hắn một lượt xong liền có vài phần có tật giật mình, hai mắt đảo loạn, không dám nhìn hắn.

Hắn đột nhiên chuyển mắt về phía tấm bản đồ mà Đông Phương Nhuận đưa tới, chuyển mắt nhìn hai tòa thành màu vàng tiếp giáp Đại Tần……….

Chiến Bắc Liệt là ai, chỉ trong chớp mắt đã hiểu dụng ý của Đông Phương Nhuận, khóe môi gợi lên một độ cong ngoan lệ.

Nhưng độ cong này ở trong mắt triều thần thì lại khiến bọn họ cùng nuốt nước miếng một cái.

Đại Tần Chiến thần chính là phu quân của Nữ hoàng a!

Bọn họ đều run rẩy đợi, Chiến Bắc Liệt sẽ có thái độ gì đây, một là Đại Tần Liệt Vương, một là Tây Vệ Nữ hoàng, dù không cùng một nước, nhưng nói cho cùng thì thân phận của Lãnh Hạ bây giờ còn cao quý hơn Chiến Bắc Liệt.

Từ xưa đến nay, nam tử nào có thể chấp nhận như thế?

Nhất là, nam tử này, còn là Đại Tần Chiến thần danh chấn thiên hạ!

Nhất là họa vô đơn chí, ngay lúc Đông Sở dâng tặng hai thành trì lại bị Đại Tần Chiến thần bắt gặp!

Trong không khí căng thẳng trên sân, Chiến Bắc Liệt mỉm cười, ôm quyền, nói to: “Đại Tần Liệt Vương, tham kiến Vệ Hoàng!”

Các quan lại đều thở phào, nhưng Lãnh Hạ lại càng chột dạ, tim không tự chủ được mà đập loạn, nàng vốn cũng không cho rằng Chiến Bắc Liệt sẽ vì thân phận mà có khúc mắc, nam nhân này trừ lúc ghen thì đều rất rộng lượng, nhưng…….

Tay nàng bị bản đồ che mất nên Chiến Bắc Liệt không nhìn thấy, không tự chủ được mà vuốt ve cái bụng đã mang thai gần sáu tháng, nuốt nước miếng một cái, lần đầu tiên cảm thấy vài phần sợ hãi.

Nghĩ tới cái này, Lãnh Hạ không khỏi thấy buồn bực, nàng là sát thủ chi vương, mà cũng có một ngày sợ hãi!

Nàng đang buồn bực thì thấy Chiến Bắc Liệt cười khẽ rồi tiếng nói của hắn làm rung động toàn bộ sân Thừa Thiên.

“Bản vương thay mặt Đại Tần, tặng bảy tòa thành trì phía tây nam Tắc Nạp, liền một đường với Tây Ninh quan, chúc mừng Vệ Hoàng vinh đăng tân đế!”

Bảy thành trì này chính là thành trì do Mộ Dung Triết đánh hạ nhưng lại bị Đông Phương Nhuận cướp đi, tiếp giáp với Tây Vệ, tốt hơn hai thành trì không trước không sau kia của Đông Phương Nhuận mấy trăm lần!

Trên sân liền ồn ào, các quan lại đều ngoáy ngoáy tai, trợn mắt lên, không dám tin nhìn chằm chằm Chiến Bắc Liệt, hắn nói cái gì…….

Tây nam Tắc Nạp?

Bảy tòa thành trì?

Cả đám đều bối rối, ánh mắt cực kỳ sùng kính nhìn chằm chằm Chiến Bắc Liệt, chậc chậc chậc, nhìn Đại Tần Chiến thần người ta xem, hảo sảng, vung tiền như rác…….

Hảo dạng!

Đủ đàn ông!

Nhìn Chiến Bắc Liệt xong, lại nhìn sang Lãnh Hạ, ánh mắt sùng kính liền biến thành ngưỡng vọng, nhìn Nữ hoàng chúng ta xem, mới đăng cơ ngày đầu tiên, long ỷ còn chưa ngồi ấm, đã không đánh mà thắng, tay không bắt sói, ngồi mát ăn bát vàng, không làm mà hưởng…. khụ khụ…….

Nói chung là dễ dàng có được chín tòa thành, làm lãnh thổ Tây Vệ, mở rộng gần một nửa!

Chuyện này xét trong lịch sử, quả thật là mới nghe lần đầu!

Các quan lại vẫn đang cảm thần, còn hai người kia thì đều có suy nghĩ khác trong lòng.

Lãnh Hạ chậm rãi nở nụ cười, quả nhiên Chiến Bắc Liệt không khiến nàng thất vọng!

Nhưng mà cười xong thì liền cau mày, đấu tranh một lúc rồi quyết định.

Thẳng thắn sẽ được khoan hồng!

Vì một tấm bản đồ lớn ở giữa nên Chiến Bắc Liệt còn chưa để ý đến bụng nàng, nếu hắn nhìn thấy, Lãnh Đại sát thủ liền nghĩ thật nhanh xem phải làm gì để vuốt giận cho người này trước khi hắn nổi đóa lên……..

Mà Chiến Bắc Liệt lại không rầu rĩ như nàng, trong lòng chỉ có tức giận và tủi thân, lão tử đi ngày đi đêm chỉ vì muốn đến dự lễ đăng cơ của ngươi, còn tặng cả bảy tòa thành, thế mà ngươi còn không cảm kích chút nào……

Mẫu sư tử này!

Ánh mắt oán niệm như chó con đi lạc này đột nhiên biến thành cực kỳ kinh hỉ.

Lãnh Hạ quả nhiên như ý nguyện của hắn, đột nhiên chạy vội tới đây, thân ảnh màu đỏ nhanh chóng lao đến, còn không để hắn nhìn rõ, đã nhào vào lòng hắn!

Triều thần trên điện đều vỗ gáy một cái, rất không trang trọng a!

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, người ta tặng bảy tòa thành thì cũng nên cho chút lợi lộc mới đúng, mà Nữ hoàng ôm là ôm phu quân của mình………

Vì bảy tòa thành, các triều thần đều nhắm mắt lại giả chết, phi lễ chớ thị, cái gì ta cũng không thấy.

Chiến Bắc Liệt thì càng không thèm quản họ nghĩ gì, nhào vào cũng rất mạnh a, làm hắn phải lùi lại hai bước, cười toác miệng, quả nhiên là mẫu sư tử!

Hắn vui vẻ ôm thân thể mềm mại đã lâu không gặp kia, mùi hương quen thuộc vấn vương nơi chóp mũi, trong lòng ngọt ngào như mật, ừm, còn chưa thấy mẫu sư tử nhiệt tình như thế nha!

Đột nhiên, hắn chớp chớp mắt, cảm thấy có vài phần không đúng, nghi hoặc đẩy Lãnh Hạ…….

Lãnh Hạ thì lại ôm chặt hắn, kiên quyết bất động.

Chiến Bắc Liệt cau mày, cảm giác khác thường càng rõ ràng hơn, lại đẩy nhẹ.

Lãnh Hạ vẫn bất động như trước.

Lần này, hắn đã xác định là tuyệt đối có vấn đề, mẫu sư tử chưa từng có lúc bụng to như vậy, hơn nữa còn mềm mại, nhất định không phải là do hắn bị ảo giác!

Chiến Bắc Liệt nhướn mày kiếm, cười âm trầm, phun ra hai chữ lạnh buốt: “Tức phụ!”

Lãnh Hạ thở dài, chết sớm siêu sinh sớm, nàng chậm rãi rời khỏi lòng Chiến Bắc Liệt, bước chân rất nhẹ, làm cái bụng gần sáu tháng kia hiện rõ trước mặt hắn.

Sau đó, nhìn trời, đợi người này nổi giận.

Lãnh Hạ nhìn a nhìn, Chiến Bắc Liệt vẫn không có động tĩnh gì………..

Lãnh Hạ nhìn a nhìn, Chiến Bắc Liệt rất bình tĩnh……..

Cái này, không phải là phong cách của hắn a!

Lãnh Hạ lặng lẽ liếc qua, khó hiểu nhíu mày.

Chỉ thấy Đại Tần Chiến thần cúi đầu cụp mắt, nhìn chằm chằm bụng nàng, vươn tay vô cùng bình tĩnh, chọc chọc.

Ưng mâu chớp chớp, chọc chọc vài cái rồi chuỷen thành xoa, vừa xoa vừa rất trấn định ngẩng đầu, hỏi: “Mấy tháng?”

Lãnh Hạ đã nghĩ đến vô vàn phản ứng, lại không ngờ như thế này, trung thực đáp: “Gần sáu tháng.”

Chiến Bắc Liệt gật đầu, hơi nhíu mày, trong giọng nói có chút oán trách: “Đã sắp sáu tháng còn chạy, phải cẩn thận một chút.”

Lãnh Hạ đờ đẫn ừ một tiếng.

Hắn nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Biết là tốt rồi, lễ đăng cơ kết thúc rồi chứ, quay về tẩm cung chưa?”

“À.” Lãnh Hạ quay người, rất khó chấp nhận phản ứng này của hắn, nói với các quan viên: “Hôm nay các khanh gia vất vả rồi, hôm khác Trẫm sẽ thiết yến để tỏ lòng cảm tạ……”

Chúng quan lại đương nhiên không ngốc đến nỗi mà đi hỏi là tiếp đãi Liệt Vương như thế nào, đương nhiên đây là vấn đề của Nữ hoàng, đều cúi lạy, hô to: “Cung tiễn Hoàng thượng!”

Thấy Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt sóng vai mà đi, bọn họ mới đứng thẳng dậy rồi tản đi……….

Đột nhiên, phía sau chợt vang lên một tiếng cười rất kỳ quái, tiếng cười này hơi ngừng rồi lại càng vang xa, làm mọi người ngồi bệt xuống đất, có vài người hơi lớn tuổi còn phải vỗ ngực thuận khí, suýt thì tắc thở.

Thật đáng sợ a!

Các quan lại đều kinh hoảng, quay đầu lại nhìn nam nhân ở phía xa kia, đang khoa chân múa tay vui sướng ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười kinh thiên động địa còn vang vọng mãi trong không trung.

Ai ai cũng đầu đầy dấu hỏi chấm nhìn nam nhân đột nhiên phát rồ kia.

Một thân hắc y, toàn thân bá đạo, không phải là Đại Tần Chiến thần sao!

Mà lúc này Đại Tần Chiến thần gần như đã không phân nổi ngũ quan trên mặt nữa, miệng ngoác rộng đến tận mang tai, cười tươi như hoa, vui đến điên rồi!

Tiếng cười sung sướng điên cuồng giống như một cơn gió cuốn đến khắp nơi, sự mừng rỡ kích động trong ấy ai cũng có thể nhận ra, Lãnh Hạ bóp gáy, im lặng nhìn người nào đó đang mừng như điên, người này, đến giờ mới có phản ứng!

Khuôn mặt vô cùng anh tuấn của Chiến Bắc Liệt nhờ nụ cười này mà càng thêm sáng lạn, một sự vui mừng ngập tràn trong lòng, làm Lãnh Hạ cũng cong khóe môi theo, vuốt ve bụng mình.

Đột nhiên, Chiến Bắc Liệt chợt ngừng cười, như là nghĩ đến điều gì đó, cau mày, mặt đen lại, đỏ mắt, hung tợn trừng mắt nhìn nàng, nghiến răng nghiến lợi.

Lãnh Hạ ho khan một tiếng, hơi hơi lui lại, chợt nghe hắn rít từng chữ một: “Tức phụ!”

Lãnh Hạ lại lui, hắn lại tiến, sát khí đằng đằng phun ra hai chữ: “Sáu tháng?”

Nữ nhân này dám che giấu sáu tháng trời! Lãnh Hạ chép chép miệng, tiếp tục lui, hắn tiếp tục tiến, khuôn mặt tuấn tú kia dí sát vào mặt nàng, hung thần ác sát trừng nàng, một lát sau liền ôm nàng vào ngực rồi lao như điên, Lãnh Hạ bị hắn ôm chặt, cũng chỉ an an ổn ổn nằm im trong lòng hắn, lúc dừng lại thì đã đến Dưỡng Tâm điện.

Chiến Bắc Liệt lao nhanh vào, không nói hai lời…….

Nhẹ nhàng đặt nàng lên giường.

Hắn cẩn thận để không đụng vào cái bụng tròn vo kia, nhưng cũnh không ảnh hưởng gì đến dục vọng trong mắt hắn, hai tay nắm chặt lấy hai tay nàng kéo lên trên đầu, cắn răng nghiến lợi trừng mắt nhìn nàng…………

Đại Tần Chiến thần ánh mắt sắc như đao, bạc môi nhanh như gió.

Đột nhiên, hắn chợt cúi đầu, không nói gì đã ép môi xuống.

Vẫn vậy, vẫn là cảm giác bá đạo như trước, cắn mút đôi môi Lãnh Hạ, như là hòa tan toàn bộ nhớ nhung, oán hận, phẫn nộ….. vào một nụ hôn này, như muốn hòa tan nữ tử dưới thân vào trong lòng mà âu yếm,….. Trong lúc ấy, cả hai người đều bùng lên ngọn lửa dục vọng, Lãnh Hạ như là đã quên mất phải hít thở như thế nào, dần dần chỉ cảm thấy lồng ngực bắt đầu khó chịu, khuôn mặt tuyệt mỹ ửng hồng lên vài phần.

Cứ nghĩ là hắn chạy tới sẽ hỏi tội nàng rồi nghiêm phạt, nào ngờ lại thế này! Được rồi, đây cũng coi như là trừng phạt, qua một lúc lâu, nàng đã thấy khó thở rồi mà hắn vẫn không chịu rời môi. Đột nhiên Lãnh Đại sát thủ trong mắt hiện lên một tia ngoan lệ, nắm hai tay lại rồi chém ra một chưởng!

Ầm!

Một quyền hung mãnh lập tức bị Chiến Bắc Liệt túm lấy rồi tiếp tục đè xuống, hắn từ từ buông môi nàng ra, nhưng vẫn không quên cắn một cái.

Sau đó, tiếp tục trừng.

Đây là tiêu chuẩn dùng ánh mắt giết người a! Trong ánh mắt khiển trách của hắn, Lãnh Hạ chột dạ mở mắt, cũng không phản kháng, chỉ thành thành thật thật nằm đó.

Đừng nói lúc này Đại Tần Chiến thần bức bối đến mức nào, tròn sáu tháng, nàng gạt hắn sáu tháng, trong lòng cuồn cuộn lửa giật, quả thật là rất muốn bóp chết nữ nhân đáng trách này! Lãnh Hạ nhẹ nhàng ho khan một tiếng, lúng ta lúng túng giải thích: “Đến tháng thứ ba ta cũng mới biết.”

Chiến Bắc Liệt ưng mâu chợt lóe, lửa giận trong lòng cũng mất đi một ít.

Hắn liên hệ đến chuyện lần trước ở Tây Ninh quan, chắc là do mang thai nên mới thế đi.

Lãnh Hạ mắt thấy hữu hiệu, không ngừng cố gắng: “Khi đó ngươi còn đang giải quyết chuyện của Bắc Yến, trên đường quay về Trường An, hơn nữa, dù ngươi tới thì đứa bé cũng phải mang thai mười tháng, cũng chẳng giúp được gì.”

Chiến Bắc Liệt nhíu mày, lời này hình như đúng, nhưng cũng hình như sai.

Lãnh Hạ ngước nhìn hắn, cực kỳ chân thành: “Chung Ngân không báo cho ngươi sao?”

Theo như nàng suy đoán, Chiến Bắc Liệt có thể đến đây vào lúc này, nhất định là đã xuất phát từ sớm, vậy thì chắc chắn là do Chung Ngân mật báo!

Trong mắt xẹt qua một tia lạnh lùng, Chung Ngân………..

Nàng nói như thế lại khiến Chiến Bắc Liệt hiểu là đã lệnh cho Chung Ngân báo cho hắn, lửa giận liền mất hơn một nửa, khó chịu nói: “Đã mang thai rồi còn nhận chuyện của Tây Vệ nữa, lỡ may động thai khí thì sao?”

Thật ra điều khiến Chiến Bắc Liệt tức giân nhất chính là nàng còn đang mang thai lại chọn đăng cơ, làm một Hoàng đế, phải phê duyệt tấu chương thâu đêm suốt sáng, ngày nào cũng phải xử lý đủ mọi chuyện, hắn hiểu nỗi khổ trong này hơn ai hết.

Hắn cũng hiểu rõ Lãnh Hạ lo lắng điều gì, nếu nói cho hắn từ đầu, nhất định sẽ trói nàng lại rồi khiêng về Trường An.

Nhưng bây giờ, lễ đăng cơ cũng đã cử hành, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thôi!

Lãnh Hạ liên tục gật đầu, đảm bảo: “Có ngươi rồi mà.”

Chiến Bắc Liệt thở dài, tuy rằng vẫn có oán khí nhưng cũng không thể giận mẫu sư tử lâu được, nhất là còn có thêm mộ tiểu sư tử!

Hắn đứng dậy lấy một cái ghế rồi ngồi nhìn nàng, a không, là bụng nàng.

Sau đó bắt đầu cười khúc khích!

Lãnh Hạ nằm ngửa trên giường, nghe thấy người nọ trầm mặc một hồi, rồi cười hai tiếng cổ quái, xong lại nhìn nàng, ngốc một hồi, khờ một hồi, thở dài một hồi, nghĩ ngợi một hồi……….

Người này, thực sự là mừng như điên.

Nàng không khỏi có vài phần hổ thẹn, lẽ ra nên nói sớm cho hắn, hắn thích trẻ con như thế mà.

Nàng ngồi dậy, đang định đứng lên, thì đã bị một đôi ưng mâu trừng làm dừng lại, hắn nhảy dựng lên, căng thẳng nói: “Thai khí, thai khí a!”

Lãnh Hạ bất đắc dĩ thở dài, tiếp tục ngồi, để cho hắn hài lòng, thận trọng nhìn chằm chằm bụng của nàng, rồi cười như tên ngốc.

Nếu muốn hỏi lúc này Chiến Bắc Liệt đang nghĩ gì, thì thật sự là rất phức tạp!

Hắn chỉ nhìn chằm chằm cái bụng kia mà giống như đã thấy được tiểu Lãnh Hạ mập mạp khả ái, bàn tay nhỏ nhắn đáng yêu, mềm mại gọi: “Cha!”

Còn nghĩ đến ba tháng qua, uất ức do Chiến Bắc Diễn và Chiến Bắc Việt mang lại cuối cùng cũng biến mất, rốt cuộc cũng có ngày hắn được mở mày mở mặt, Chiến Bắc Liệt nghĩ tới chuyện sẽ bế tiểu Lãnh Hạ đi dạo trước mặt hai người kia, cười vui đến toác cả miệng.

Con hai người kia, một đứa ngốc nghếch không khóc không cười, một đứa nhát gan lúc nào cũng khóc, sao có thể bằng tiểu Lãnh Hạ nhà lão tử!

Hắn cười híp cả mắt lại, vuốt ve bụng Lãnh Hạ thật nhẹ nhàng: “Tiểu Thái Bản sinh một bé gái, tiểu tử Bắc Việt kia ngày nào cũng bế con gái dạo trước mặt lão tử.”

Lãnh Hạ hai mắt sáng lên, giống như nhìn thấy Chiến Bắc Việt cười lộ hai cái răng khểnh, bế con gái dạo chơi, đang định đứng dậy thì lại bị hắn trừng, nên đành phải ngồi xuống tiếp: “Hai tháng rồi nhỉ?”

Hắn gật đầu, cười đắc ý: “Con gái lão tử chắc chắn xinh đẹp hơn nhà hắn!”

Lãnh Hạ chớp chớp mắt mấy cái: “Sao ngươi biết là con gái?”

Hình như hắn chưa nghĩ đến vấn đề này, cau mày lại, nói rất chắc chắn: “Đó là đương nhiên, con của Chiến Bắc Liệt ta, nhất định là con gái!”

Lãnh Hạ bị lời nói hùng hồn vô căn cứ này của hắn làm bất đắc dĩ, ngửa mặt lên trời, người này, muốn có con gái đến điên rồi!

Nàng cũng không giội cho hắn một gáo nước lã, kệ cho vui đi, có khi là con gái thật cũng nên!

Hai người trò chuyện câu được câu không, mỗi khi nàng muốn nhúc nhích, Chiến Bắc Liệt lại nhảy dựng lên, căng thẳng hô ‘Thai khí’

Bộ dáng kia, so với Chiến Bắc Diễn và Chiến Bắc Việt năm đó, chỉ có hơn chứ không kém, cứ như thể là đứng lên một cái thì con gái hắn sẽ rơi ra luôn vậy.

Bỗng nhiên, Đại Tần Chiến thần ‘Ngao’ một tiếng, nhảy dựng lên, tiếng hét bất chợt làm Lãnh Hạ giật mình.

Một lát sau, chỉ thấy hắn hai mắt đờ đẫn nhìn mình chằm chằm tay mình, không dám tin nhìn bụng nàng, ngơ ngác lầm bẩm: “Nó …. nó……..”

Lãnh Hạ thở dài, nói tiếp: “Đạp.”

“Đúng!” Chiến Bắc Liệt gật đầu thật mạnh: “Nó đạp!”

Lãnh Hạ hít sâu một hơi, bị người này đánh bại hoàn toàn rồi, nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hắn, nàng liền thấy ngứa chân, cuối cục cũng không thể nhịn được dục vọng trong lòng, đạp cho hắn một cước rồi gào lên: “Con đạp.”

Hắn chớp chớp mắt mấy cái, ho khan một tiếng.

Lão tử biết là con đạp, nhưng mà rất bất ngờ nên không kịp chuẩn bị thôi.

Chiến Bắc Liệt bĩu môi, rồi ngay sau đó lại tiếp tục vui mừng xoa bụng Lãnh Hạ, cảm nhận đứa bé bên trong đạp nhẹ, cảm xúc mềm mại làm tin hắn như muốn hòa tan.

Hắn ghé sát tai vào bụng nàng, nằm nghe bất diệc nhạc hồ, giống như một đứa trẻ, nhìn thấy cái gì cũng hiếu kỳ.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Cung nữ Dưỡng Tâm điện đứng ở cửa, rất quy củ hỏi: “Hoàng thượng, tối nay Hoàng phu ở trong điện ạ?”

Hoàng phu………

Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt cũng ngây người ra, một danh hiệu ‘ Hoàng phu’ nện xuống làm hai người tối tăm mặt mũi.

Lãnh Hạ là người có phản ứng đầu tiên, nín cười trả lời: “Ừ, tối nay Hoàng phu ở đây, lui ra đi, không có việc gì thì đừng quấy rầy.”

Đợi cung nữ lui đi, hai người nghe thấy tiếng căn dặn: “Tối nay Hoàng thượng sủng hạnh Hoàng phu, không có việc gì thì đừng quấy rầy, đứng gác ở bên ngoài là được.”

Chiến Bắc Liệt ngơ ngác quay đầu nhìn về phía Lãnh Hạ, hai mắt như con chó nhỏ lưu lạc, rất đáng thương.

Phụt……….

Lãnh Hạ cười lăn ra giường, len lén liếc khuôn mặt đang thay đổi màu sắc liên tục của Chiến Bắc Liệt, đỏ vàng cam lục lam chàm tím, càng cười to.

Cuối cùng, gương mặt hắn dừng lại ở màu đen, đen đến không thể đen hơn được nữa, giống như phía sau gáy còn đang có khói trắng bốc lên, cắn răng một cái.

……….. Hoàng phu…………. Sủng hạnh………..

Đi con mẹ nó Hoàng phu……….

Đi con mẹ nó sủng hạnh…………

Trong nụ cười trêu tức của Lãnh Hạ, Chiến Bắc Liệt cười gằn, tiến lại gần nàng, âm trầm nói: “Hoàng thượng, vậy tối nay nàng phải sủng hạnh vi phu cho tốt!”

By Kiri

30 comments on “Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 62 (Quyển 2)

  1. Pingback: Cuồng Phi Tàn Nhẫn Bưu Hãn – Vị Ương Trường Dạ | Phù Dung Cốc

  2. buồn cười quá=)) cuối cùng Liệt ca cũng biết mình lên chức cha rồi:)) chúc mừng chúc mừng=))) bắn pháo cho cả nhà đoàn tụ, cứ tưởng ông ý sẽ đến phá đám lúc đăng cơ cơ, hóa ra lại ngô ngố ngốc ngốc như thế=)) đáng yêu thật ^^
    chờ mong tiểu lãnh hạ ra đời quá ddeeeee, thx quá ^^ tiếp tục cống hiến sự nghiệp văn học vì dân vì nước nha nàng, hay quá:x

    • lúc đọc lần đầu ta cũng tưởng là Liệt ca đến phá đám đó, đọc xong thấy thích quá thế là đọc đi đọc lại mấy liền liền =))
      ta sẽ cố gắng vì sự nghiệp gõ phím của nước nhà ^.^

  3. “vươn tay vô cùng bình tĩnh, chọc chọc” ….
    Còn có “sủng hạnh” nữa chứ. Đọc xong ta lọt thẳng xuống giường. Ôi khổ thân cho cái lưng của ta T^T
    Hình dung mặt của BL mà ta cười đau cả bụng. Ôi chiến thần một thời nay còn đâu bị Lảnh Hạ ăn đứt rùi.
    Nàng tiếp tục sự nghiệp vui vẻ nhá ta vẫn đang ngóng chờ. Iu nàng

  4. :)) Chịu hổng nổi đồng chí Bắc Liệt :)))))
    coi cái văn án ban đầu thì chắc đứa nhóc này là con trai rồi nhỉ :)) Đến lúc đó chắc còn hài hơn nữa :)) Mong quá ê… Kiri cố lên nha!~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s