Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 55 (Quyển 2)

Chương 55: Nhặt được một tiện nghi lớn!

Edit: Kiri

“Đại Hoàng tỉ……” Lãnh Hạ đeo chiếc vòng vào tay mình, lắc lắc vài cái rồi rút ra ném trả cho Mộ Dung Lãnh Nhàn, thản nhiên nói: “Vòng tay gì thì nên đeo ở tay ấy, với ta mà nói, chiếc vòng này cũng quá lớn rồi, rất………..”

Nàng ngẩng đầu, trong sắc mặt lạnh lùng của Mộ Dung Lãnh Nhàn, chậm rãi phun ra: “Không có chừng mực.”

Sắc mặt Mộ Dung Lãnh Nhàn đột nhiên lạnh hẳn, không còn giả vờ đoan trang nữa, lạnh lùng hỏi: “Cửu muội có ý gì?”

Lãnh Hạ bưng chén trà lên uống cạn rồi mân mê chiếc chén, chỉ im lặng, nàng biết, Mộ Dung Lãnh Nhàn hiểu.

Bộ dáng này nhất thời kích thích Mộ Dung Lãnh Nhàn, nàng ta nắm chặt lấy vòng tay, bước đến trước mặt Lãnh Hạ.

Mộ Dung Lãnh Nhàn khinh bỉ liếc nhìn Lãnh Hạ, cười nhạo nói: “Bổn cung là nữ nhi của Chính cung Hoàng hậu, là Trưởng Công chúa Tây Vệ. từ nhỏ đã được học như các huynh đệ khác, cầm kỳ thư họa không gì không giỏi, học vấn uyên thâm không thua nam nhi, chỉ vì là nữ nhân, dù có là Công chúa, thì vẫn chỉ có thể phụ thuộc vào nam nhân sao?”

Nàng càng nói càng kích động, vẻ mặt dữ tợn hẳn lên: “Chí hướng của Bổn cung, loại phế vật do cung nữ sinh trong lãnh cung như ngươi, mãi mãi cũng không hiểu được!”

Ở trong mắt nàng, kẻ có mẹ ruột hèn mọn, phế vật lớn lên ở lãnh cung, thì mãi mãi cũng không thể đậu cao hơn chim tước.

Nàng tới tìm Lãnh Hạ, chẳng qua là do nhà chồng thôi, nếu nữ nhân này đã không biết suy xét, vậy thì thôi, chờ ngày sau nàng khoác Long bào, đăng cơ lên ngôi, chắc chắn sẽ nhìn vẻ mặt của nữ nhân này một chút, hỏi nàng: “Trẫm, rốt cuộc là có biết chừng mực hay không!”

Lãnh Hạ vẫn cứ thưởng thức chén trà, mặc kệ vẻ khinh bỉ của nàng ta, khóe môi cười nhạt, nụ cười kia rơi vào mắt Mộ Dung Lãnh Nhàn, thật sự là vô cùng chói mắt, giống như là Thiên đế đang cười nhạo một kẻ phàm tục tự cho mình là rất cao, không biết tự lượng sức mình.

Mộ Dung Lãnh Nhàn oán hận nhìn Lãnh Hạ, rồi lại khôi phục ý cười, thanh tao nói: “Cửu muội không cần tiễn.”

Lúc này Lãnh Hạ mới nâng mi lên nhìn, nhìn bóng nàng ta rời đi, lưng thẳng tắp, bước chân uyển chuyển, mỗi bước đều giống nhau, không nhiều hơn, không kém hơn một ly, chuẩn mực……….

Như một bức tượng.

Nàng lắc đầu cười, nếu một người đã không biết vị trí của mình thì dù có năng lực cũng vô dụng, huống chi lời của nàng ta, cầm kỳ thư họa không gì không giỏi, học vấn uyên thâm không thua nam nhi, căn bản là chẳng liên quan gì đến Long ỷ kia, thống trị một quốc gia, nếu dễ dàng như vậy, thì chẳng phải là làm bách tính cười rụng răng sao.

Lãnh Hạ đứng lên, chậm rãi đi ra ngoài.

Lão Hoàng đế còn chưa chết đâu, đám người kia đã cấp bách thế rồi, từng vai diễn lần lượt lên sân khấu, tuồng kịch này, đúng là càng ngày càng đặc sắc.

Lãnh Hạ ngửa mặt nhìn bầu trời đêm, khóe môi gợi lên một độ cong nguy hiểm……….

A, chỉ mong các ngươi vừa hát vừa diễn trò cho ta xem, hát cho khung cảnh rực rỡ màu sắc mới vui.

==

Hôm sau, mặt trời vừa lên, Lãnh Hạ đã rửa mặt xong.

Nàng vẫn luôn dậy sớm nhưng khoảng thời gian này trời chưa sáng sẽ chưa muốn dậy, trong ngày cũng rất buồn ngủ.

Nàng đi đến bên ngoài phòng Mộ Nhị, gõ hai cái ra hiệu rồi đẩy cửa phòng ra, đi đến trước giường Mộ Nhị.

Lúc này, Mộ Đại thần y đang ngủ rất say sưa, miệng hơi phồng ra, ngủ ngoan ngoãn lại có chút ngây thơ như trẻ con vậy.

Lãnh Hạ cười cười, lật chăn của hắn ra rồi mặc kệ Mộ Nhị hốt hoảng mà ném lại hai chữ rồi bước đi: “Rửa mặt.”

Nàng dùng bữa sáng xong thì Mộ Nhị đã thành thật rửa mặt xong, cũng đã thay y phục, ánh mắt dại ra ngồi ở trong phòng.

Mà trên bàn ở cạnh hắn, đang có một bát thuốc nóng hổi, khói bay nghi ngút……….

Nhất thời Lãnh Hạ có dự cảm không tốt, nàng ngửi thử, quả nhiên đây là thuốc mà nàng đã uống lúc trước.

Nàng cực kỳ bất đắc dĩ vỗ trán, trừng Mộ Nhị một lúc lâu rồi hít sâu một hơi, uống cạn.

Lần trước hắn nói là tám ngày, dọc đường mới uống được bảy ngày thì đã bị Trịnh lão đại bắt đi, ngừng lại một thời gian nên nàng đã quăng chuyện này đi rồi, không ngờ Lăng Tử này vẫn còn nhớ.

Được rồi, Lãnh Hạ chưa bao giờ bội phục tình chấp nhất và nghị lực của vị thần y này đến thế, nói tám ngày là tám ngày, một ngày cũng không thể thiếu.

Bây giờ Lãnh Đại sát thủ đương nhiên là không biết, đâu chỉ tám ngày, từ nay về sau, gần như mỗi ngày nàng đều phải làm bạn với thuốc a.

Lãnh Hạ buông bát thuốc xuống rồi túm lấy Lăng Tử rõ ràng còn chưa tỉnh ngủ, oán niệm lượn lờ, ra ngoài.

Hai người thong thả đi trên đường, Lãnh Hạ không tự chủ mà ngáp một cái, dùng khuỷu tay huých kẻ cũng đang díp mắt ở bên cạnh: “Gần đây ta luôn thấy buồn ngủ.”

Con ngươi Mộ Nhị nhìn nàng đảo một vòng rồi im lặng.

Vì hắn đang buồn ngủ lại bị đánh thức, lúc dậy còn bị kẻ kia quấy phá, kiên quyết thề không nói cho nữ nhân đáng trách này!

Đáng tiếc là Lãnh Đại sát thủ không hề biết suy nghĩ trong lòng thần y, bằng không nhất định sẽ ngã luôn trên đường, chưa thấy qua nam nhân nào ấu trĩ như thế, nhưng đương nhiên là Lãnh Hạ không biết, thấy Mộ Nhị không đáp lời, cũng chỉ nhún vai, cho là không có gì đáng ngại.

“Cửu muội!” Một thanh âm nam nhân truyền đến.

Lãnh Hạ quay lại nhìn, chằng biết đã tới cửa phủ Tứ Hoàng tử từ bao giờ, mà Mộ Dung Tiêu đang đứng giữa mấy công tử tiểu thư, cả nhóm người, nam tiêu sái lỗi lạc, nữ lộng lẫy xinh đẹp, chắc là muốn đi chơi.

Câu nói này lập tức khiến người khác chú ý, đều nhìn lại, không ít người nhìn thấy nàng liền kinh ngạc.

Nữ tử ở phía xa hơi nghiêng đầu, y bào nguyệt sắc bay bay trong gió, được phủ một tầng vàng rực của ánh mặt trời, đẹp không sao tả xiết.

Nhưng bọn họ lại nghĩ đến thân phận của nữ nhân này, vẻ kinh diễm trong mắt liền biến đổi thành các loại tâm tình phức tạp khác.

Lãnh Hạ trực tiếp chọn không nhìn mấy ánh mắt này, nhất là một ánh mắt cực kỳ ghen ghét ở trong đó, chính là Mộ Dung Lãnh Tương.

Lãnh Hạ đảo mắt qua mấy người kia, nhanh chóng nghĩ đến thân phận của mấy người này, đều là các công tử, thiên kim của các trọng thần trong triều.

Nàng khẽ gật đầu, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Mộ Dung Tiêu phe phẩy chiết phiến, cười nói: “Tứ ca hẹn mấy người bạn tốt đi du hồ, mời mọc không bằng vô tình gặp, không ngại thì đi cùng nhau.”

Mộ Dung Lãnh Tương nhìn Lãnh Hạ và Mộ Nhị, trong giọng nói có sự ác ý: “Tứ ca, không thấy người ta đi hai người sao? Cô nam quả nữ đi dạo phố, chúng ta đừng làm hỏng chuyện của họ.”

“Hơn nữa, chỉ là phế vật, lấy tư cách gì đi du hồ cùng chúng ta?” Nàng hất cằm, vẻ khinh thường.

Mộ Dung Lãnh Tương lớn hơn Lãnh Hạ một tuổi, năm nay đã mười bảy, y phục màu khói nhạt thêu mây vàng, áo choàng màu vàng nhàng, trên người có vẻ thanh xuân tươi đẹp. Nhưng vẻ mặt kiêu ngạo với giọng nói điêu ngoa đã phá hỏng hoàn toàn khí chất kia.

Cạnh nàng có một nữ tử, nhỏ tuổi hơn một chút, khoảng mười lăm mười sáu, dung mạo thì chỉ trên hạng trung, trong mắt lại có vài phần đố kị, Lãnh Hạ có thể nhận ra, đây là thiên kim Thừa tướng đương triều, không biết đã bị Lục hoàng tử Mộ Dung Tề lừa gạt cái gì, Trịnh Phù.

Vẻ mặt của nàng ta y hệt Mộ Dung Lãnh Tương, khinh bỉ nói: “Đã là phụ nữ đã có chồng mà còn ăn mặc như thế này, ai không biết còn tưởng rằng nữ tử Tây Vệ chúng ta, phẩm hạnh đều như thế, đúng là làm mất mặt Tây Vệ!”

Lãnh Hạ lập tức hiểu ra nàng ta đang ám chỉ cái gì, ở nơi này, nữ tử đã thành thân thì phải búi tóc thành kiểu của phu nhân, mà nàng thì luôn tiện tay búi lên bằng một cây trâm đơn giản, nếu ở Trường An thì càng trực tiếp buộc đuôi ngựa, từ trước tới giờ Chiến Bắc Liệt cũng chẳng bao giờ chú ý tới cái này.

Nhưng hành động tùy tiện của nàng ở trong mắt đám người Mộ Dung Lãnh Tương, chính là làm bại hoại thuần phong mỹ tục.

Lãnh Hạ ngay cả đuôi mắt cũng lười nhìn hai kẻ kia, khóe môi lộ vẻ tự tiếu phi tiếu, xoay người, dắt Lăng Tử rời đi.

“Cửu muội!” Trong vẻ mặt phẫn hận của Mộ Dung Lãnh Tương và Trịnh Phù, Mộ Dung Tiêu lại gọi: “Cùng là huynh muội, cần gì phải đề phòng chúng ta như vậy, Tương nhi cũng chỉ nhanh miệng thôi, Tứ ca tạ lỗi thay muội ấy.”

Lãnh Hạ dừng bước, cười nhạt trong lòng, vốn nghĩ là Mộ Dung Tiêu khách khí nên nói vậy không ngờ hắn thật sự muốn mời nàng đi, người này nhìn qua có vẻ quân tử nhưng thật ra tâm cơ rất nhiều, chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ mà làm như thế.

Nàng xoay người, đảo mắt nhìn vẻ mặt có vẻ như rất chân thành của Mộ Dung Tiêu, khoanh tay lại, chậm rãi nói: “Như ý của ngươi.”

Để xem ngươi muốn đùa giỡn cái gì!

==

Thiên Kính hồ.

Nước hồ rất bình lặng, không có lấy một gợn sóng, một chiếc thuyền hoa sang trọng chậm rãi lướt nhẹ nhàng trên mặt nước, tiếng đàn thanh nhã vang lên, hòa cùng cảnh vật, tạo nên một không gian rất yên bình.

Trong thuyền hoa, một nữ tử đang đánh đàn ở phía đuôi thuyền, tiếng đàn du dương của nàng truyền ra khắp chốn, mọi người đối ẩm, đánh cờ và bàn luận thi từ ca phú rất vui vẻ.

Mộ Dung Lãnh Tương cười nhạo một tiếng, liếc nhìn Lãnh Hạ đang đứng đón gió, khinh bỉ nói: “Nhìn chúng ta đàm luận những thứ tao nhã này liền tránh ra ngoài, phế vật đúng là phế vật.”

Trịnh Phù che miệng cười khẽ: “Nữ nhân kia đương nhiên không có tư cách để được đánh đồng với Thất Công chúa, phế vật chưa từng ra khỏi lãnh cung, đừng nói là đàm luận cùng chúng ta, mà có khi nghe cũng không hiểu.”

Vừa dứt lời, mọi người không khỏi khẽ cười khinh thường.

Mà Lãnh Hạ đứng ở bên ngoài, bên tai là tiếng đàn uyển chuyển, phía trước là ánh nước nhạt nhòa, phía xa là liễu rủ xanh um, chậm rãi đong đưa.

Nàng nhỏ giọng hỏi Mộ Nhị: “Nghe được gì không?”

Mộ Nhị ngơ ngác nhìn mặt hồ, rất chuyên tâm, cũng không biết là đang nhìn cái gì, ánh mắt không động chút nào, phun ra hai chữ: “Sát khí.”

Tuy hồ này nhìn có vẻ bình yên nhưng không có chỗ nào không có sát khí, sát khí khắp nơi như đang giăng lưới đón con mồi.

Lãnh Hạ nghiêng đầu, nhìn về phía Mộ Nhị, trong đôi mắt ngơ ngác của hắn, khẽ xẹt qua một tia cảnh giác.

Lãnh Hạ thấy kỳ lạ, thốt ra: “Ngươi cũng có thể nhìn ra?”

Mộ Đại thần y chớp chớp mắt một lúc rồi nhíu mi đứng một hồi, cuối cùng cũng có phản ứng, cánh môi lặng lẽ run lên, ánh mắt chuyển qua nhìn Lãnh Hạ, được nửa đường lại quay về nhìn mặt hồ, hình như hắn……..

Lại bị ghét bỏ?

Lãnh Hạ rất tự nhiên mà thưởng thức vẻ rối rắm của hắn, thậm chí còn huýt sáo một cái, lập tức Mộ Nhị chuyển thành oán niệm.

“Cửu muội!” Mộ Dung Tiêu lên tiếng: “Không biết cầm kỳ thư họa thi từ ca phú cũng không sao, vào trong uống rượu.

Lãnh Hạ thản nhiên nhún nhún vai, dắt Mộ Nhị vào.

Bên trong mọi người vốn tản ra nay lại tập trung bên bàn cờ, lẳng lặng nhìn hai người đang đánh cờ, hai người này, một là nhi tử của Binh bộ Thượng thư Chu Lập Vũ, một là ái nhi của Đại học sĩ Tề Triệu.

Lúc này, Chu Lập Vũ đang chống cằm, chuyên tâm nghiên cứu bàn cờ, mồ hôi đầm đìa.

Mà Tề Triệu thì dương dương đắc ý, cười đùa nói: “Chu huynh đã nghĩ nửa canh giờ rồi!”

Chu Lập Võ buồn bực vò đầu, vẫn tiếp tục suy nghĩ.

Mộ Dung Lãnh Tương đứng bên cạnh tò mò hỏi: “Tề công tử, ván cờ này đến đây thật là tuyệt diệu, cả bàn cờ không thể động quân nào, tiến không được mà lui cũng không xong.”

Tề Triệu ngầm tán thưởng nhìn nàng rồi thở dài nói: “Thế cờ này ta học được trong một quyển cổ thư, mất ăn mất ngủ nghiên cứu hơn mấy tháng mà vẫn không có đầu mối nào để giải, lúc nào đến nước này cũng không thể tiếp tục!”

“Chỉ cần khẽ động, cũng lập tức chết a……..” Trịnh Phù khẽ chống cằm, một lát sau mới lắc đầu nói: “Tề công tử là người đánh cờ giỏi bậc nhất nước ta mà cũng không có cách nào thì đừng làm khó Chu công tử nữa!”

“Chu huynh thua phải phạt rượu!” Tề Triệu xách một vò rượu sang.

Ngay lúc Chu Lập Vũ thở dài, thoải mái nhận rượu, ngửa đầu lên uống, Mộ Dung Lãnh Tương liếc thấy Lãnh Hạ bước vào liền chanh chua cười nhạo: “Thế nào, có dũng khí về rồi sao?”

Trịnh Phù cũng ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy Lãnh Hạ xốc màn che lên, chậm rãi bước vào, mặt nước hồ phía sau như làm nền, khuôn mặt vốn đã tuyệt sắc, nay lại càng như tiên nữ giáng trần, gió nhẹ khẽ thổi bay tay áo của nàng, giống như sắp theo làn gió mà trở về nơi bồng lai tiên cảnh.

Trịnh Phù cắn cắn môi, trong mắt hiện lên một tia ghen ghét, phụ họa theo: “Quay vào thì sao, nghe không hiểu, nhìn không hiểu, cũng chỉ biết ngu ngốc mà đứng đấy.”

Vừa nói xong, vẻ kinh diễm trong mắt mọi người đã biến thành xem thường.

Đẹp thì rất đẹp, đáng tiếc, chỉ là cái phế vật.

“Cũng không hẳn vậy.” Mộ Dung Tiêu đi phía sau Lãnh Hạ, cười ôn nhã, lắc đầu nói: “Tài đánh cờ của Đại Tần Liệt Vương vang danh thiên hạ, không có đối thủ, mọi người đã biết, Cửu muội gả cho Liệt Vương đã lâu như vậy, hẳn là mưa dầm thấm đất, cũng đã học được không ít.”

Lãnh Hạ nghe Mộ Dung Tiêu nói, có vẻ như giải vây, thật ra là khích bác, cười nhạt trong lòng.

“Liệt Vương?” Trịnh Phù cười nhạo một tiếng: “Chúng ta chưa hề nhìn thấy tận mắt, nhưng Tề công tử và Lục……..”

Nàng nói đến đây, hai má ửng hồng, có pha thêm chút ngọt ngào, nói tiếp: “Lục hoàng tử đều là những người chơi cờ nổi danh ở Tây Vệ chúng ta, tài đánh cờ của hai người mới thật sự là cao siêu!”

Mộ Dung Lãnh Tương cũng ca ngợi: “Đúng vậy, nếu như Lục ca ở đây, có khi đã giải được thế cờ này. Đáng tiếc, đột nhiên Tề phi nương nương mắc bệnh nhẹ, Lục ca phải vào cung thăm hỏi, vốn là đi cùng, lại không đi được.”

Lãnh Hạ nhướn mày, thì ra hôm nay Mộ Dung Tề cũng tới, lại đột nhiên rời đi, liên hệ với chuyện sát khí nhàn nhạt ở khắp nơi……..

Nàng nhếch miệng, hiểu ra vài phần, rồi nhìn sang phía Trịnh Phù, ánh mắt có thêm vài phần thương hại.

Trịnh Phù không hiểu sao nàng lại nhìn mình, nhưng cũng tự nhiên tức giận, lạnh lùng nói: “An Bình Công chúa không tin ư? Đáng tiếc, nếu như Liệt Vương ở đây, có lẽ đã có thể tỉ thí với Lục hoàng tử, danh hiệu ‘Khắp thiên hạ không có đối thủ’ có khi đổi chủ cũng nên.”

Lãnh Hạ nhún nhún vai, không sao cả, nàng không muốn nói với loại nữ nhân này.

Lãnh Hạ nhận lấy chén rượu mà Mộ Dung Tiêu đưa cho, nàng ngửi một chút rồi ngửa đầu định uống, đột nhiên, một bàn tay đã vươn ra đoạt lấy chén rượu kia đi.

Lãnh Hạ khó hiểu nhìn Mộ Nhị, hỏi: “Ngươi muốn uống à?”

Mộ Nhị cầm ly rượu không uống nhưng cũng không nói gì, chỉ dại ra nhìn nàng, trong mắt viết rõ ràng mấy chữ không đồng ý.

Lãnh Hạ bất đắc dĩ thở dài, được rồi, Mộ Đại thần y thân thể quý giá, việc nặng nhọc như là rót rượu thế này đương nhiên là không thể làm, nàng cầm bầu rượu trên bàn, lại rót cho mình một chén.

Đúng lúc này, liền nghe thấy Trịnh Phù kêu lên một tiếng: “Ôi chao?”

Ánh mắt của mọi người đều  chuyển sang đó, nàng ta chăm chú nhìn bàn cờ, hai mắt sáng ngời, vội vàng lấy một quân cờ đen hạ xuống một chỗ trên bàn cờ, một quân này đã ăn hết những quân trắng đang chặn đường.

Mọi người thấy bàn cờ đều khen: “Hay a! Nước này đi rất hay, quân đen vốn tiến thoái lương nan, nay đã tiến được một bước dài.”

Tề Triệu cũng nhìn nàng tán thưởng: “Nước này tại hạ cũng từng nghĩ đến nhưng là sau nhiều ngày nghiên cứu, không ngờ Lục hoàng tử phi đã có thể nghĩ ra chỉ trong một thời gian ngắn như vậy. Chắc là thường ngày đánh cờ với Lục hoàng tử nên tiến bộ rất nhanh, tại hạ cũng phải cam bái hạ phong!”

Được người đánh cờ giỏi bậc nhất Tây Vệ khen ngợi một câu, Trịnh Phù cực kỳ đắc ý, lại thấy được gọi là ‘Lục hoàng tử phi’ mặt càng tươi như hoa, không hề che giấu sự kiêu ngạo, dương dương đắc ý liếc nhìn Lãnh Hạ.

Lãnh Hạ lại không rõ tại sao nữ nhân kia lại có ý thù địch với mình, thật ra nàng không hiểu là vì nàng chưa bao giờ coi mấy nữ nhân chỉ ở trong khuê phòng này là đối thủ, những nữ nhân như vậy, ở trong mắt nàng, đáng thương đến nực cười, thậm chí ngay cả tư cách trở thành kẻ địch cũng không có!

Mà Trịnh Phù thì có rất nhiều lý do ghét Lãnh Hạ.

Thứ nhất, nàng ta và Mộ Dung Lãnh Tương đã quen biết lâu năm, mưa dầm thấm đất, tự nhiên mà chán ghét phế vật này.

Thứ hai, nàng ta chỉ có dung mạo trên hạng trung, mà phế vật kia lại là đệ nhất mỹ nhân Tây Vệ, đây là sự đố kị trời sinh.

Thứ ba, Liệt Vương là ai, là vị hôn phu lý tưởng của mỗi nữ nhân trong ngũ quốc, nàng hòa thân thì thôi, cứ nghĩ là sẽ sống chẳng dễ dàng gì, nhưng ai ngờ lại nghe được những lời đồn khác, Liệt Vương và Liệt Vương phi vợ chồng tình thâm, thật là làm tức chết mỗi nữ tử trong ngũ quốc.

Nếu Lãnh Hạ biết nguyên nhân này thì chắc chắn sẽ trả lại câu nói mà Chiến Bắc Liệt đã nói nàng vô số lần: Trêu hoa ghẹo nguyệt!

Mà lúc này, Lãnh Đại sát thủ chỉ thong thả bưng chén rượu lên.

Nàng đang định uống thì chén rượu trước mắt lại không cánh mà bay đến tay Mộ Nhị.

Lãnh Hạ dở khóc dở cười, thực sự không biết rốt cuộc thì Mộ Nhị có ý gì, người này đã cầm hai chén rượu ở hai tay, nhưng ánh mắt lại rất kiên quyết, chỉ cần ngươi muốn uống nữa, ta sẽ lại cướp.

Lãnh Đại sát thủ ngửa đầu nhìn trời, lần đầu tiên trong đời nghĩ, tâm nam nhân cũng như kim dưới đáy biển, thực sự là không thể nói lý lẽ!

Không thể hỏi trời được cái gì cả, Lãnh Hạ quay đầu sang nhìn Mộ Nhị, Mộ Nhị cũng ngơ ngác nhìn nàng, hai người bắt đầu giao phong bằng ánh mắt……….

Đương nhiên, Mộ Đại thần y đã từng mắt đối mắt với Chiến Bắc Liệt, kinh nghiệm phong phú nên kết quả vẫn là Lãnh Hạ thua cuộc, nàng xoa xoa tay, lười tính toán với tên ngốc này.

Lúc này, nàng mới có thời gian liếc mắt sang bên kia, vừa nhìn, khóe môi đã gợi lên một độ cong hàm xúc.

Nụ cười này rơi vào trong mắt Mộ Dung Tiêu, hắn nhướn mày nói: “Cửu muội, có nhận xét khác sao?”

Vừa dứt lời, những người ở đây liền nhìn sang Lãnh Hạ, nhất là Trịnh Phù, đang được mọi người khen ngợi, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại, ánh mắt hiện lên vẻ tức giận, khinh thường nói: “Nàng ta thì có nhận xét gì?”

Mộ Dung Lãnh Tương cũng che miệng cười, run cả người: “Tứ ca, huynh nói đùa ư, phế vật này á?”

Lãnh Hạ chán ghét quét mắt sang Mộ Dung Tiêu, trong ánh mắt ẩn chứa sự cảnh cáo lạnh như băng, làm lòng Mộ Dung Tiêu trầm xuống, rồi quay người bước ra ngoài.

Nhưng Mộ Dung Lãnh Tương lại không có ý định bỏ qua cho nàng, Lãnh Hạ lười phản ứng ở trong mắt nàng ta lại thành lâm trận bỏ chạy, chỉ thẳng vào nàng mà quát: “Ngươi đứng lại cho Bổn cung! Bổn cung cho ngươi đi chưa? Hôm nay ngươi không làm cho rõ ràng thì đừng có đòi đi!”

Trịnh Phù thấy Mộ Dung Lãnh Tương ra mặt cho mình, cũng quát theo: “Đúng vậy, Bản cô nương tuy rằng không có địa vị tôn quý như Công chúa, nhưng cũng không thể chịu được việc An Bình Công chúa cười nhạo vô cớ!”

Lãnh Hạ ngừng bước, khóe môi chậm rãi cong lên một độ cong nguy hiểm.

Tuy rằng nàng không coi mấy kẻ này ra gì, nhưng cũng không thể để mặc cho họ khiêu khích đủ đường!

Nàng vươn tay, lấy một chén rượu từ chỗ Mộ Nhị, lần này có lẽ Mộ Nhị đã hiểu ý nàng, nên tuy có giãy giụa một chút nhưng cũng nhanh chóng buông tay ra.

Lãnh Hạ cầm chén rượu, nhìn cũng không thèm nhìn, ném mạnh về phía sau.

Chén rượu bị ném đi bằng một lực rất mạnh, xoay tròn trong không trung, thậm chí còn phát ra những tiếng xé gió vù vù, nhưng rượu bên trong lại chằng tràn ra một giọt nào, ầm một tiếng, chén rượu đập vào hành lang trên thuyền, rượu và các mảnh vỡ văng khắp nơi!

Những mảnh vỡ này văng ra xung quanh, trong đó, có hai mảnh xẹt qua cổ Mộ Dung Lãnh Tương và Trịnh Phù, để lại hai vệt máu đỏ thắm!

Ngoài ra còn có hai mảnh, giống như có mắt rơi trên bàn cờ, một mảnh đánh bay quân cờ vừa nãy của Trịnh Phù, còn một mảnh thì hạ xuống một góc nhỏ tầm thường trên đó.

Nàng quăng chén rượu xong liền kéo Mộ Nhị đang ngơ ngác đi ra ngoài.

Đến tận lúc nàng đã đi mất dạng, trong thuyền vẫn rất tĩnh lặng, tất cả mọi người đều bị hù họa, chính xác như thế, thủ đoạn như vậy!

Phế vật này……..

Không!

Ai còn dám nói đó là phế vật?

Mộ Dung Lãnh Tương và Trịnh Phù sờ vết máu trên cổ, bị dọa đến trắng bệch cả mặt, ngồi bệt xuống đất, run lập cập, chỉ cần mảnh vỡ kia cứa mạnh hơn một chút, thì mình sẽ chết ngay lập tức!

Không có gì đáng sợ hơn việc sinh mạng bị đe doạ, đó là cách đơn giản nhất để cho một người nhớ kỹ, Mộ Dung Lãnh Tương và Trịnh Phù thề, từ nay về sau cũng không dám trêu chọc nữ nhân kia nữa!

Nhưng hai người không biết, Lãnh Hạ không giết các nàng, không phải là nàng nương tay, cũng không phải sợ hãi, mà vì, dù nàng không ra tay thì…….

Hai người cũng không sống quá một canh giờ nữa!

Mộ Dung Tiêu lại không nghĩ mấy thứ này, hắn chăm chú nhìn cửa khoang thuyền, ánh mắt ngập đầy cảnh giác và mờ mịt, nữ nhân kia, rõ ràng không có chút nội lực nào, học được công phu cao như thế từ đâu vậy?

Lần này gọi nàng tới đây, có khi nào……..

Trong lúc mọi người đang miên man suy nghĩ, có người bỗng thét vang một tiếng: “Đây…… đây…….”

Mọi người quay đầu nhìn lại, thấy Tề Triệu đang nhìn chằm chằm bàn cờ, thân thể khẽ run, trong mắt có vài phần điên cuồng, như nhặt được bảo vật quý giá!

Nhìn theo ánh mắt của hắn, mọi người đều trợn tròn mắt, há hốc miệng, quả thật là có thể nhét một quả trứng vào!

Trên bàn cờ, một mảnh vỡ nhỏ nằm trong góc, mà bàn cờ vốn hỗn loạn không thể khai thông, nay đã hoàn toàn được giải thoát!

Quân đen đang bị bao vây, nhờ nước đi này đã liền nhau trở thành một cục diện tốt, từng con trợ giúp lẫn nhau, bảo vệ lẫn nhau, thứ tự rõ ràng ẩn chứa mũi nhọn sắc bén!

Chỉ một mảnh vỡ nhỏ lẳng lặng nằm trên bàn cờ, đã khiến bọn họ chấn động hơn tất cả!

Rốt cuộc thì ai mới là phế vật?

Trong đầu mỗi người đều hiện lên một câu hỏi như thế……..

Nhất là Mộ Dung Lãnh Tương và Trịnh Phù, mảnh vỡ này giống như một cái tát đánh thẳng vào mặt hai người, hai người nhìn chằm chằm bàn cờ, con ngươi dần dần mất tiêu cự, sắc mặt vốn tái nhợt, nay trắng bệch ra như tờ giấy.

Đúng lúc này!

Đột nhiên thuyền hoa đung đưa, mọi người không đề phòng chút nào nên đều bị lảo đảo.

Ngay sau đó, khoang thuyền bị một bóng đen bao phủ, đèn đuốc đều bị rơi xuống đất tắt hết, bên ngoài lại có tiếng thị vệ quát lớn.

Bọn họ nhanh chóng chạy ra ngoài, bây giờ mới nhìn rõ, bóng đen kia chính là một chiếc thuyền lớn rẽ nước mà đến, đâm vào thuyền của bọn họ, bọt nước văng tung tóe.

Mà chiếc thuyền kia vẫn không có ý rời đi, tiếp tục đâm làm thuyền hoa chao đảo, mọi người phải gắng sức bám vào lan can lắm mới không bị ngã xuống sông.

“Xảy ra chuyện gì!” Mộ Dung Tiêu quát to một tiếng: “Một đám mắt mù, có biết trên thuyền này là ai không?”

Tiếng quát còn chưa dứt, từ trên chiếc thuyền lớn kia đã bay xuống vô số hắc y nhân, ánh kiếm sáng loáng chứa đầy hàn khí tấn công về phía mọi người.

Lần này mọi người chỉ muốn dạo chơi đơn giản nên không mang nhiều thị vệ, lập tức la hét chạy trốn, thị vệ ở bên ngoài xông lên đánh nhay với hắc y nhân, tiếng binh khí va vào nhau vang lên khắp mặt hồ yên ả.

Mộ Dung Tiêu vừa chuyển động trong khoang thuyền vừa tìm kiếm xung quanh, đột nhiên hai mắt ngừng lại, đã nhìn thấy mục tiêu mà hắn đang tìm kiếm, Lãnh Hạ!

Lãnh Hạ đang ngồi trên cột buồm với Mộ Nhị, thản nhiên thưởng thức cảnh chiến đấu ở bên dưới, trên mặt không có một chút kinh ngạc nào, giống như đã sớm biết là sẽ như thế, còn không quên ném cho Mộ Dung Tiêu một nụ cười đầy thâm ý.

Mộ Dung Tiêu bị nụ cười này làm cho sợ hãi, sắc mặt lập tức rất khó nhìn, cảm giác không tốt lao thẳng lên đầu.

Hắn còn đang do dự thì thấy mọi người đã lao vào khoang thuyền, nên cũng lập tức đi theo.

Bên trong khoang thuyền, mọi người như kiến bò trên chảo nóng, chạy loạn khắp nơi, ngã trái ngã phải, gào thét luôn miệng.

“Là ai muốn giết chúng ta!”

“Tứ Hoàng tử, sao lại thế này?”

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ, ta không muốn chết!”

Không đợi Mộ Dung Tiêu trả lời, Tề Triệu đã quát to: “An Bình Công chúa đâu!”

Mọi người như được nhắc nhở, lúc này, thị vệ ở phía ngoài là tuyệt đối không có khả năng đối phó với đám hắc y nhân kia, chỉ có An Bình Công chúa thân thủ sắc bén mới có thể xoay chuyển càn khôn!

Bọn họ chưa từng hối hận vì đã khinh thường Lãnh Hạ như bây giờ, chỉ mong nàng xuất hiện.

Đột nhiên, một tiếng kêu thảm thiết vang lên ở phía sau, mọi người liền giật mình quay đầu lại nhìn, lập tức thấy Trịnh Phù hai mắt trợn trắng, ngã xuống vũng máu, trên cổ có một vết cắt thật sâu, máu tươi chảy ra thật gai mắt.

“A!” Vô số tiếng kêu sợ hãi vang lên, trong đó lớn nhất là của Mộ Dung Lãnh Tương!

Nàng ta run rẩy nhìn thi thể của Trịnh Phù, lắc đầu liên tục, vẻ mặt sợ hãi gào thét.

Nhưng chỉ hét được một nửa, đã ngừng lại!

Ở trong một góc âm u trong khoang thuyền, một thân ảnh lao vụt ra, dây đàn quấn quanh cổ Mộ Dung Lãnh Tương, cứa mạnh một cái, máu tươi lập tức phun ra!

Mộ Dung Lãnh Tương co giật nôn ra máu, nữ nhân kia rút mạnh sợi dây ra, ‘Phịch’ một tiếng, thi thể của nàng ta ngã xuống đất.

Ngay sau đó, đang lúc mọi người la hét, trên mặt của nữ nhân kia có vài phần quyết tiệt, điên cuồng nhìn mọi người đã sợ tới mức không dám động.

Cho đến lúc này, bọn họ mới nhận ra, đây chính là nữ tử đánh đàn trên thuyền.

Vào lúc nàng nhảy lên lần thứ hai, tấn công Chu Lập Vũ, Mộ Dung Tiêu hai mắt chợt lóe, cũng phi thân lên, muốn đánh nhau với nàng ta.

Nhưng Mộ Dung Tiêu mới bay được nửa đường đã thấy chân tê rần, lảo đảo một cái, rơi xuống khoang thuyền.

Chỉ trong nháy mắt hắn đã biết có người giở trò, hai mắt đằng đằng sát khí nhìn ra ngoài.

Cũng trong lúc đó, có hai bóng đen lao vào nhanh như chớp, một xanh một trắng, thân ảnh màu xanh túm lại sợi dây đàn sắp quấn quanh cổ Chu Lập Vũ, thân ảnh màu trắng phối hợp rất ăn ý, cánh tay mảnh khảnh nhanh nhẹn như rắn, túm lấy cổ nữ tử kia, bóp mạnh!

Răng rắc!

Nữ tử vừa rồi mới lấy đi hai mạng người đã bị giết chết dưới cánh tay trắng nõn mà gầy yếu kia!

Mọi người nhìn cảm kích, nhất là Chu Lập Vũ, được Mộ Nhị cứu mạng, run rẩy một hồi rồi quay sang bái lạy Lãnh Hạ: “An Bình Công chúa, tại hạ đã từng cười nhạo người, thật ân hận, từ nay về sau, người chính là cha mẹ thứ hai của ta, nếu có phân phó, không dám không nghe theo!”

Tề Triệu cũng bái nàng một cái, thở dài nói: “Trước đó chúng ta đã coi thường, chửi bới Công chúa, phế vật thật sự, là chúng ta mới đúng! Đa tạ công chúa bỏ qua chuyện cũ, cứu mạng chúng ta!”

Những người khác cũng đều bày tỏ, sẽ nhớ kỹ ân đức này.

Mà cùng lúc đó, Tề Triệu cũng nghi ngờ hỏi: “Công chúa, sao ngoài kia không có tiếng gì nữa?”

Lãnh Hạ cong khóe môi lên, liếc nhìn sang Mộ Dung Tiêu, thản nhiên nói: “Thần y đã giải quyết rồi.”

Lúc này mọi người mới nhớ lại thân phận của Mộ Nhị, thần y Mộ Nhị, y độc song tuyệt, chỉ cần vẩy ra chút độc dược thì bao nhiêu người cũng dễ như trở bàn tay!

Lãnh Hạ cũng nhìn sang Mộ Nhị, thấy ánh mắt hắn đầy vẻ lên án, trong ánh mắt kia, thể hiện rõ sự oán niệm.

Nàng nhíu nhíu mày, nghĩ một chút mới hiểu ra, vừa rồi nàng lấy đá bắn về phía Mộ Dung Tiêu, làm Mộ Đại thần y nhớ lại nỗi nhục ngã từ trên không xuống nên khó chịu!

Lãnh Hạ chớp chớp mắt mấy cái, cười cực kỳ vô tội.

Mộ Nhị ghét bỏ liếc nhìn nàng một cái rồi quay đầu đi, nhìn sang vách tường, không phản ứng.

Lãnh Hạ nhìn trời, thần y này đúng là khó tính!

Trong đám người không biết có ai nói ra một câu: “Mau xem trên người chúng có dấu hiệu gì không, rốt cuộc là ai muốn giết chúng ta1”

Lãnh Hạ cười nhạt, cũng không nói lời nào, chờ Mộ Dung Tiêu diễn kịch.

Quả nhiên, nhắc tới cái này, sắc mặt của Mộ Dung Tiêu mới khá lên được mấy phần, nhanh chóng lục lọi người nữ tử kia, lấy ra một chiếc lệnh bài màu đen.

Lệnh bài cực nhỏ, chỉ to bằng nửa lòng bàn tay, nhưng chất liệu thượng thừa, nhất là bốn chữ to được khắc ở trên đó, đập thẳng vào mắt mỗi người.

Phủ Lục hoàng tử!

Mọi người lập tức trầm mặc, bọn họ nhìn lệnh bài kia mà không dám tin, lại nhìn sang hai thi thể bên kia, đáy lòng rét run, đây là hoàng gia!

Một lúc sau, Mộ Dung Tiêu mới đánh một quyền vào tường thuyền, giọng nói có vẻ rất bi thương, thống khổ: “Là hắn! Là hắn! Lục đệ, Tứ ca đâu có lỗi với đệ! Thất muội đâu có lỗi với đệ! Chính phi của đệ có lỗi gì với đệ! Còn có……….”

Mộ Dung Tiêu lại đấm thêm vài cái, bàn tay đầy máu, gào thét: “Còn có mọi người ở đây…… sao….. sao ngươi lại như thế!”

Lãnh Hạ lạnh nhạt nhìn kẻ tự biên tự diễn kia, nhíu mày nghĩ ra bốn chữ: Diễn kịch hạng nhất!

“Sao lại……….” Tề Triệu bước ra ngoài lục tìm trên người đám hắc y nhân kia, không tên nào không thấy lệnh bài này, chứng cứ vô cùng xác thực!

Mọi người trố mắt một hồi rồi mới bừng tỉnh đại ngộ: “Khó trách! Khó trách lúc sắp đi hắn lại nói có việc! Thì ra là như thế!”

Lãnh Hạ chỉ nhìn chứ cũng không nói suy đoán của mình.

Hơn nữa, lần này Mộ Dung Tiêu và Mộ Dung Tề đều là kẻ bại trận.

Không biết Mộ Dung Tiêu dùng thủ đoạn gì mà khiến Tề phi nương nương mắc bệnh, Mộ Dung Tề không nghi ngờ gì mà vào cung, bỏ lỡ lần du hồ này, đúng lúc cho Mộ Dung Tiêu cơ hội.

Hắn đã nghĩ Trịnh Phù và Mộ Dung Lãnh Tương chết xong thì liên minh giữa Mộ Dung Tề và Thừa tướng sẽ biến mất, Thừa tướng đã phản bội Mộ Dung Triết, nên không thể quay về, để trả thù Mộ Dung Tề, chỉ có thể chọn Mộ Dung Tiêu.

Mà Mộ Dung Tiêu mượn cơ hội này, cứu mọi người, ở đây có ai không phải là công tử trọng thần trong triều, nếu cứu họ, có thể nói là đã chiếm được lòng tin của một lượng đại thần lớn, dù không giúp đỡ thì cũng nợ hắn một nhân tình!

Gặp Lãnh Hạ đúng thật là ngẫu nhiên, nhưng bây giờ Mộ Dung Tiêu đã có ưu thế tuyệt đối, Mộ Dung Triết rời khỏi Lương Đô đã lâu, giờ còn đang hôn mê bất tỉnh, Mộ Dung Tề lần này sẽ mất đi chỗ dựa vững chắc, vậy thì giữ Lãnh Hạ lại cũng không còn tác dụng gì, thậm chí sẽ xảy ra những chuyện ngoài ý muốn.

Hắn muốn nhân cơ hội này để loại bỏ Lãnh Hạ, nào ngờ nữ nhân này thân thủ sắc bén như vậy, tâm tư lại kín đáo đã sớm nhìn ra kế hoạch của mình, làm đảo lộn tất cả, còn nhặt được một tiện nghi lớn!

Sau hôm nay, những trọng thần kia, đều đã nợ nàng một nhân tình lớn!

Thuyền hoa chậm rãi cập bờ, Mộ Dung Tiêu oán hận trừng mắt nhìn Lãnh Hạ, sát khí cuộn trào mãnh liệt trong mắt, quả thực hận không thể bẻ gãy cổ nàng!

Toàn bộ kế hoạch của hắn cuối cùng lại tiện nghi cho kẻ khác!

Lãnh Hạ cũng cười rất thản nhiên, đúng là vô tâm cắm liễu liễu xanh um!

Đối với nàng mà nói, lần du hồ này không chỉ có được cái nợ nhân tình, mà thế cục trong triều sẽ càng loạn hơn, Mộ Dung Tề và Mộ Dung Tiêu sẽ càng đối chọi gay gắt, nàng không cần làm gì cả, chỉ cần nhìn hai người đó chó cắn chó là tốt rồi.

Đang lúc mọi người đều nhìn nàng với ánh mắt cảm kích, Lãnh Hạ cười khẽ nói: “Nếu chư vị đã ổn, Bổn cung đi trước.”

Nàng nhíu mày nhìn Mộ Dung Tiêu, truyền đạt thâm ý chỉ hai người mới hiểu, ưu nhã xoay người.

Lãnh Hạ túm thần y cáu kỉnh thong thả bước đi, aizz, còn phải nghĩ cách để khiến người này nguôi giận.

Đột nhiên, nàng dừng bước, cau mày lại, trong đầu như vang lên tiếng nổ, thân mình ngã về phía sau………

Hà hà, hôm nay ta rất cố gắng để làm chương này đó, cũng định k làm đâu nhưng mà nghĩ mấy đứa FA như mình hôm nay buồn a~ nên làm tặng mọi người đọc chơi. Ta chăm ngoan k? 😉

Advertisements
By Kiri

33 comments on “Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 55 (Quyển 2)

  1. Pingback: Cuồng Phi Tàn Nhẫn Bưu Hãn – Vị Ương Trường Dạ | Phù Dung Cốc

      • Hi vọng là nàng sẽ thoát kiếp đừng phải ta. Ma ma ta bảo ko lo hok hành mà cứ xí xớn sớm sẽ chặt chân ta a. Nhưng mà có người iu cũng thấy hạnh phúc mà. Vui có người vui cùng buồn có người buồn cùng. Đến ngày tết còn được tặng quà,thỉnh thoảng ôm suởi ấm trái tim nhau một chút. Ngoài ra ta còn mún biết lúc kiss kiss có cảm giác gì có giống tiểu thuyết miêu tả ko tuy rằng tưởng tượng cảnh hai người kiss mà chẳng may bạn nam chính bị jôi miệng thì thật là >o<. Tuy là có vỡ mộng đẹp nhưng sự thật phũ phàng a. -_-||

      • năm sau ta 12 rồi, k học hành thì có khi bị đuổi cổ ra khỏi nhà =))))
        ta sợ dân nghiền ngôn tình như chúng ta còn FA dài dài, tại nam chính trong truyện hoàn hảo quá mà ❤

  2. trời ơi hay quá:))) k biết đoạn cuối LH bị ngã là sao nữa:ss… hồi hộp quá:))) valentine k có gấu đi chơi đc ở nhà đọc truyện là tốt rồi=))) đúng là ty hiểu tâm lí chúng mình:xxx
    càng đọc càng thx MN, k bik về sau hắn có yêu ai k nhỉ:))) cute chết ng^^

  3. thanks kiri.ngay valentine co qua la vui roi.k biet CBL ma nhan duoc tin LH co thai thi chac 3chan 4cang om LH ve Dai Tan duong thai mat.khong kheo Dai Tan Chien Than bo be het cong viec de o nha cham tuc phu do.:)

  4. Tiểu Nhị thạt đáng yêu a~
    Như 1 đứa trẻ chưa lớn vậy, nhưng không khiến người khác chán ghét mà lại thấy y đáng yêu!
    Nếu LH có muốn nhận y làm em hay con gì đấy chắc không ai nói gì đâu nhỉ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s