Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 16 (Quyển 2)

Chúc mọi người ăn Tết trung thu vui vẻ!

Chương 16: Tan vỡ a!

Edit: Kiri

Từ trong xe ngựa một nam nhân dáng người cao ngất bước ra, y phục cẩm bào đẹp đẽ quý giá, làn da màu đồng ánh lên dưới nắng mặt trời.

Mày kiếm hiên ngang, đường nét anh tuấn, thể hiện sự sắc sảo, một con người y như tác phẩm điêu khắc hoàn hảo nhất của tạo hóa.

Tuấn lãng, anh tuấn!

Mọi người sùng bái nhìn hắn như nhìn thần thánh.

Không thể nghi ngờ, đây chính là thần tượng của bọn họ.

Đại Tần Chiến thần!

Chính là người này, chỉ huy trăm vạn hùng quân Đại Tần, chinh chiến chinh chiến từ năm mười bốn tuổi, chưa từng thất bại.

Chính là người này, năm mười lăm tuổi dẫn dắt mười vạn quân đội, đánh lui hai mươi vạn binh mã Bắc Yến, thành danh từ một trận chiến.

Chính là người này, năm mười sáu tuổi giao chiến với Đông Sở, đánh cho bọn chúng hoa rơi nước chảy, chật vật chạy trốn.

Chính là người này, năm mười tám tuổi, chỉ huy quân đội đánh vào Nam Hàn, đoạt bốn tòa thành trì.

Chính là người này, năm hai mươi tuổi khiến cho Tây Vệ vốn chủ động khiêu khích, tiền mất tật mang.

Bất luận là các binh lính đã từng chinh chiến hay các tân binh đều hưng phấn không thôi, khuôn mặt tràn đầy chờ mong nhìn thần tượng của mình……….

Rốt cục cũng được thấy người sống.

Nhưng mà ánh mắt sùng bái không kéo dài được lâu, bọn lính đã ngơ ngẩn.

Đại Tần Chiến thần không giống như bọn họ đã tưởng tượng.

Chiến thần nhảy xuống ngựa, tạo nên một vòng cung tuyệt đẹp trên không trung, tiếp đất nhẹ nhàng, gió thổi ào ào làm bay tóc và tà áo hắn, uy phong lẫm lẫm.

Mà là……….

Sau khi xuống xe liền quay người lại, kéo mành xe lên, lấy một tấm áo choàng từ tay thuộc hạ, khẽ dặn dò: “Cuối mùa thu ở đây lạnh hơn Trường An nhiều, mặc vào đi, đừng để bị cảm lạnh.”

Đại Tần Chiến thần vừa đỡ người trong xe, vừa choàng áo vào cho hắn, cực kỳ tỉ mỉ thắt cả đai lưng.

Sau khi làm xong tất cả mới hài lòng gật đầu.

Vừa định xoay người lại không yên lòng mà hỏi: “Như vậy có lạnh không?”

Ngữ điệu này, muốn bao nhiêu ôn hòa thì có bấy nhiêu ôn hòa.

Vẻ mặt kia, muốn bao nhiêu khẩn trương thì có bấy nhiêu khẩn trương.

Người được hắn chăm sóc kia nhàn nhạt lắc đầu, rồi lập tức hắn toét miệng cười như một tên ngốc.

Tan vỡ a!

Bọn lính cằm rớt đầy đất, hai mắt sắp lồi ra rồi.

Bọn họ, khóe miệng co quắp, hàng mi run rẩy kinh hoàng, trong đầu đồng loạt bay ra ba chữ: Tan vỡ a!

Chiến thần Vương gia của Đại Tần, mà lại……….

Mà lại lải nhải không ngừng như nam nhân nhu nhược?

Đâu chỉ các tân binh kinh hãi mà các lão binh cũng thấy trời sắp sập rồi.

Trong ấn tượng của bọn thì thì Chiến thần tuyệt đối là bá đạo, uy nghiêm, nói một không hai, mạnh mẽ, kiên cường.

Thế nhưng người này là ai vậy?

Con mẹ nó, cho bọn hắn biết, tên giả mạo này là ai?

Có người còn xúc động muốn xông lên kéo cái mặt nạ của hắn ra.

Nếu không phải có người ngăn lại thì nhất định sẽ xảy ra tình cảnh binh sĩ đau khổ tìm mặt nạ trên mặt của Chiến thần.

A!

Dám giả mạo thần tượng của chúng ta.

Nhưng việc càng khiến mọi người sợ hãi còn ở phía sau…….

Sau khi Đại Tần Chiến thần xoay người, tránh ra vài bước thì rốt cục mọi người cũng nhìn thấy người ngồi trên xe ngựa.

Bọn lính chỉ cảm thấy sấm sét ầm trời, một tia sét đánh trúng đầu bọn họ, làm bọn họ mê mê hoặc hoặc, chóng mặt hốt hoảng…

Nhìn thấy nhìn thấy cái gì?

Một………………

Nam nhân………….

Một niên thiếu môi hồng răng trắng, thanh tú đáng yêu!

Choang!

Trong đầu như có tiếng dây đàn đứt.

Đầu óc đồng loạt thiếu dưỡng khí.

Đây đây đây……..

Đây là chuyện gì?

Vén mành xe cho một thiếu niên?

Hỏi han ân cần với một thiếu niên?

Choàng áo cẩn thận cho một thiếu niên?

Đây là việc mà Chiến thần làm sao?

Phi!

Cái quan trọng nhất là nam nhân!

Lại làm những chuyện này cho một người nam nhân.

Bọn lính nhốn nháo…..

Bọn họ hung ác trừng mắt, trừng tên đầu sỏ gây nên kia.

Bạch y như tuyết bay bay trong gió, bên ngoài choàng một tấm áo cũng trắng như tuyết, ở cổ tay và cổ có một lớp lông ấm áp cũng màu trắng, làm tôn lên làn da trắng nõn nà.

Tóc đen như mực, khuôn mặt thanh tú, mắt phượng nhỏ dài, ánh mắt trong trẻo.

Một thiếu niên thật xinh đẹp!

Họa thủy a!

Nam nhan họa thủy a!

Thiểu niên bước lên trước hai bước, đứng sóng vai với Đại Tần Chiến thần, nhàn nhạt đánh giá đám người chung quanh.

Hai người một đen một trắng, một cao ngất một nhỏ nhắn, một tuấn lãng một thanh tú, đứng chung một chỗ đúng là phá lệ hài hòa.

 A phi!

Dù có hài hòa thì cũng là nam nhân!

Tất cả binh lính hóa đá tập thể, đờ đẫn như những pho tượng.

Không phải chứ?

Không phải như bọn hắn nghĩ chứ?

Ai tới nói cho bọn hắn biết, đây không phải là sự thật đi?

Gió thu ào ào thổi tới, thổi những bước tượng này thành từng mảnh vụn rồi thành bột phấn theo gió trôi đi.

Ba người Cuồng Phong có chút hả hê nhìn đám binh lính, cười híp mắt nhìn nhau.

Nghiêm, giơ tay, chào theo nghi thức quân đội.

Các huynh đệ, đi đường bảo trọng.

Giữa một đám tượng, Chiến Bắc Liệt ôm lấy bả vai Lãnh Hạ, hai người bình tĩnh đi vào trong doanh trại.

==

Doanh trại ở đây cực lớn, ở trên một cánh đồng hoang vu rộng lớn, có thể chứa được gần hai mươi vạn tướng sĩ, có vô số lều trại, không thể nhìn được đâu là điểm cuối.

Doanh trại ngoại ô Trường An phải gọi nơi này là sư phụ.

Diệp Nhất Hoàng dù đã đi du lịch khắp mọi nơi, huynh đệ khắp thiên hạ, binh sĩ tuy rằng biết rất nhiều nhưng cũng là lần đầu tiên được đến doanh trại, hưng phấn nhảy tới nhảy lui.

Chiến Bắc Liệt ôm Lãnh Hạ, suốt đường đi săn sóc tỉ mỉ, giới thiệu cho nàng, lời nói nhỏ nhẹ, miễn bàn có bao nhiêu nhu hòa.

Dọc đường đi, người nào nhìn thấy hai người cũng đều dừng lại, đứng bất động, há hốc mồm.

Đi qua nơi nào đều tạo nên một vài bước tượng, cực kỳ quỷ dị.

Đi tới tận một lều thật lớn, hai tên tiểu binh ở bên ngoài kích động hành lễ với Chiến Bắc Liệt, lớn tiếng nói: “Vương gia!”

Hai tên lính tuổi tương đương nhau, khoảng mười bốn mười lăm tuổi, vẻ mặt chất phác khả ái.

Chiến Bắc Liệt gật đầu, bảo bọn họ đi gọi những người khác tới đây.

Sau đó vén mành lên, ôm Lãnh Hạ đi vào.

Ở cửa lại nhiều thêm hai pho tượng.

Trong lều rất trống trải, ở đây có ánh sáng rất tốt.

Có một chiếc bàn rộng lớn, trên vách lều có treo bản đồ, và một vài giá sách bày đầy binh pháp.

Rất rõ ràng là nơi làm việc.

Ở phía bên kia có một tấm mành dày.

Lãnh Hạ đánh giá trong lều xong liền vén tấm mành lên, bên trong bày biện rất đơn giản, có một chiếc giường, một chiếc tủ, là nơi nghỉ ngơi.

Sờ thử trong hộc tủ thì không có bụi, chăn đệm trên giường cũng không ẩm ướt, rất sạch sẽ và mềm mại.

Chiến Bắc Liệt không tới đây đã năm năm nhưng bên trong lại không nhiễm một hạt bụi, dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp, hiển nhiên là mỗi ngày đều có người dọn dẹp.

Hắn nhận lấy túi hành lý của Lãnh Hạ từ tay Chung Thương, suy nghĩ một chút rồi phân phó: “Triệu tập các phó tướng, một khắc đồng hồ sau sẽ bàn bạc công việc.”

Sau khi Chung Thương vâng mệnh rời đi, Chiến Bắc Liệt vừa dọn dẹp vừa nhìn Lãnh Hạ đang sắp xếp hành lý, nhíu nhíu mày hỏi: “Từ trước đến giờ toàn là ta ở một mình ở đây nên vừa bàn việc vừa nghỉ ở đây luôn. Hay ta sang nơi khác bàn việc?”

Vất vả suốt dường đi, bây giờ mẫu sư tử chắc cũng đã mệt rồi.

Đám phó tướng này toàn người nói to, nếu bàn việc ở đây thì làm sao tức phụ nghỉ ngơi được?

Chiến Bắc Liệt rối rắm không thôi.

Lãnh Hạ cong cong khóe môi, biết hắn lo lắng về chuyện nghỉ ngơi của mình.

Vừa lấy y phục ra vừa lắc đầu, cười nói: “Không cần phiền hà.”

Binh lính nhìn mình như nhìn quỷ, tuy không quan tâm lắm là họ nghĩ thế nào, tùy họ nghĩ sao thì nghĩ nhưng cũng không thể gây phiền phức cho Chiến Bắc Liệt.

Ở doanh trại, kỷ luật cực kỳ trọng yếu.

Nếu chỉ vì chuyện này mà khiến Chiến Bắc Liệt làm rối loạn quy củ trước đây, tướng sĩ sẽ cảm thấy thế nào?

Chiến Bắc Liệt cũng hiểu là Lãnh Hạ suy nghĩ cho hắn, không tự chủ được mà cười hớn hở.

Nụ cười này chói mắt như châu ngọc, Lãnh Hạ trừng mắt nhìn, đột nhiên cảm thấy nếu hắn mà là con mèo thì sẽ dụi dụi đầu vào người nàng mà làm nũng.

Lắc đầu một cái, xua đi ý tưởng kỳ lạ trong đầu, tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Lúc mấy người phó tướng vào lều liền nhìn thấy vẻ mặt cười ngây ngô của Đại Tần Chiến thần.

Cười giống như một tên ngốc!

Làm bọn họ kinh hãi mà dừng bước, không tự chủ được mà rùng mình.

Những phó tướng này cũng là người từng trải, đừng thấy bọn họ chỉ ở biên quan lâu ngày, thê thiếp cũng không ít đâu.

Ánh mắt này!

Ánh mắt này hoàn toàn chính là một tên ngốc đã chìm sâu vào lưới tình.

Bọn họ bận rộn nhiều việc nên không ra nghênh đón Chiến Bắc Liệt, nhưng trên đường tới đây đã nghe không ít những lời đồn đại.

Họ vốn không tin…..

Nói đùa!

Đại Tần Chiến thần vén mành xe, hỏi han ân cần, mặc áo choàng cho một người nam nhân sao?

Loại chuyện đàn bà như thế, dù cắt đầu họ, ho cũng không tin.

Huống chi còn là một người nam nhân.

Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng.

Nhất là Liệt Vương gia vừa tới doanh trại liền tìm bọn họ bàn việc, càng làm cho bọn họ yên tâm.

Vương gia quả nhiên chính là Vương gia!

Nhưng bây giờ, nhìn theo ánh mắt của Chiến Bắc Liệt, không phải là một thiếu niên môi hồng răng trắng đang sắp xếp y phục sao?

Đại Tần Chiến thần ánh mắt ngơ ngẩn, nhất thời làm bọn họ lệ nóng tuôn trào……..

Vương gia a!

Sao ngươi lại cong a?

Sao không nói tiếng nào đã cong?

Ngươi bất thình lình cong như thế, làm sao chúng ta chịu được a!

Lãnh Hạ đã sớm phát hiện có người vào, cũng nghĩ rằng đây là quân doanh, toàn nam nhân nên không có gì phải kiêng kỵ cho lắm.

Nhìn đám phó tướng run rẩy kinh hoàng, lại nhìn Chiến Bắc Liệt đang nhìn mình chằm chằm, bất đắc dĩ thở dài.

Khụ!

Lãnh Hạ ho khan một tiếng, gọi tỉnh Chiến Bắc Liệt.

Chiến Bắc Liệt vừa khôi phục ý thức liền thấy mấy phó tướng sắc mặt tái nhợt đứng ở cửa, cũng lúng túng ho khan.

Bây giờ không giống như lúc trước, có mẫu sư tử ở đây thì không thể để họ tự tiện ra vào được, hắn nhíu nhíu mày, trầm giọng phân phó: “Từ sau trước khi vào phải bẩm báo.”

Phó tướng dại ra gật đầu.

Chiến Bắc Liệt hài lòng, bắt đầu vào việc, hỏi: “Tình hình hôm nay thế nào rồi?”

Phó tướng dại ra gật đầu.

 Chiến Bắc Liệt nhíu nhíu mày, cầm bút lông gõ xuống bàn một cái, triệu hồi hồn phách của mấy phó tướng trở về.

Tổng cộng có bảy phó tướng, tất cả đầu mê man nhìn hắn, ý tứ: Ngươi vừa nói gì?

Hắn day day mi tâm, gào lên một tiếng: “Tình hình hôm nay.”

Bảy phó tướng đồng loạt run lên.

Một phó tướng mặt chữ điền, râu ria xồm xàm, có phản ứng đầu tiên, trong giọng nói có vài phần không giải thích được: “Vương gia, Bắc Yến và Đông sở đã chuẩn bị kỹ càng, quân đội hai nước đều đã tập kết ở biên giớ, hai bên rục rịch nhưng không biết tại sao đến giờ còn chưa khai chiến.”

Hắn báo cáo nhưng đuôi mắt vẫn liếc về phía Lãnh Hạ.

Vương gia rất tín nhiệm tiểu tử này a, thậm chí ngay cả lúc bàn việc cũng không đề phòng hắn.

Nghĩ như vậy, liền cảm thấy một làn gió lạnh thổi ở phía sau.

Lén liếc lên trên một cái, quả nhiên là Vương gia mặt đen lại nhìn hắn.

Không phải là một mỹ thiếu niên sao?

Dù là mỹ thiếu niên của ngươi nhưng nhìn một chút thì mất miếng thịt nào sao?

Phó tướng tự nhủ trong lòng nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng về phía trước, cũng không dám …..liếc sang bên kia nữa.

Chiến Bắc Liệt gật đầu, khóe môi cong lên, chậm rãi nói: “Đương nhiên là vì đề phòng ba nước còn lại xen ngang một cước, giờ chắc sứ giả hai nước đã lên đường rồi.”

Một gã phó tướng đen đen gầy gầy bừng tỉnh đại ngộ nói: “Vương gia, ngài nói là hai nước đều đang chờ, chờ sứ giả thuyết phục được ba nước khác đảm bảo sẽ không tham chiến mới yên tâm?”

Bên kia, Chiến Bắc Liệt bọn họ thảo luận quân tình hai nước, bên này Lãnh Hạ đã sắp xếp xong, đứng dậy duỗi người.

Hán tử râu ria xồm xàm, mặt chữ điền chỉ vào Lãnh Hạ, ấp a ấp úng hỏi: “Vương gia, công tử này là……….”

Chiến Bắc Liệt nhíu nhíu mày, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, nên chọn thân phận gì cho tức phụ thì tốt đây?

Hắn ngẫm nghĩ hồi lâu, ngừng lại một chút, nói rằng: “Mưu sĩ.”

 Mưu sĩ?

Vương gia a, nói cái này cũng quá giả dối đi.

Làm gì có mưu sĩ nào ở cùng một lều với chủ tướng, lại còn ngủ cùng giường.

Bảy người đều không tin nhưng cũng không dám nhiều lời, tự tính toán trong lòng.

Lãnh Hạ cũng lười quản bọn họ nghĩ như thế nào, dù sao cũng sẽ nghĩ nàng là nam sủng của Chiến Bắc Liệt, không có chút sáng tạo nào đâu.

Nàng thản nhiên bước ra ngoài lều, vừa đi vừa lười biếng nói: “Ta đi dạo một chút.”

Giọng điệu này, lười biếng, cử chỉ này, không đợi Chiến Bắc Liệt đồng ý đã đi ra ngoài, chỉ là thông báo cho hắn một tiếng, mà không phải là xin phép.

Bảy tên phó tướng nhất thời nổi giận, quả thực là không đặt Vương gia vào mắt.

Cưng chiều một chút đã kiêu ngạo, tự coi mình là quan trọng sao?

Chẳng qua chỉ là một ông già thỏ mà thôi!

Phó tướng căm tức nhìn bóng lưng của Lãnh Hạ ở phía trước, xem Vương gia trị tội ngươi như thế nào.

Bọn họ chờ a chờ, chờ a chờ, chờ đến lúc nàng đi mất dạng vẫn chưa nghe được câu ‘ Lớn mật’ của Chiến Bắc Liệt.

Quay đầu nhìn lại, nhất thời rơi hết mắt ra ngoài.

Chỉ thấy Đại Tần Chiến thần đang nhìn chằm chằm bóng lưng đã đi xa kia, trong mắt chứa đầy ái mộ si mê chiều chuộng………Tất cả những thứ này thể hiện rõ tình cảm của hắn.

Đến tận lúc tiểu tử kia đã khuất dạng Vương gia mới quay đầu trở về.

Một lúc sau, vẻ mặt chán nản lầm bầm: “Quên mất không bảo nàng về sớm một chút, đi đường cả ngày hẳn là đã mệt mỏi rồi.”

 Trong doanh trướng xuất hiện thêm bảy bức tượng đá.

==

Lãnh Hạ đi dạo không mục đích ở trong doanh trại.

Theo thói quen của nàng thì ở trong hoàn cảnh nào cũng phải biết rõ tình hình xung quanh và ghi nhớ nó.

Dọc đường, binh lính thấy nàng đều dùng một loại ánh mắt ‘Sáng tỏ’ để xem xét, hừ lạnh một tiếng rồi đi đường vòng, như thể đi cùng một đường với nàng sẽ hạ thấp thân phận của mình.

Sắc mặt Lãnh Hạ không đổi chút nào, nàng chưa bao giờ quan tâm tới cái nhìn của mọi người, chẳng qua họ chỉ thích tự cho là đúng mà thôi.

Bây giờ là giờ Thân, hơn ba giờ chiều.

Nơi này đúng là lạnh như mùa đông, vẫn đang là ban ngày mà ánh nắng chỉ nhàn nhàn, không đủ sưởi ấm cho con người.

Đột nhiên, một tiếng hí quen thuộc truyền đến từ phía xa xa.

Lãnh Hạ liền đi theo tiếng hí, quả nhiên nhìn thấy lão Mã thần kỳ.

 Bên cạnh hắn không phải Diệp Nhất Hoàng mà là Mộ Nhị đang đứng đờ ra.

Lúc này lão Mã đã không còn vẻ u buồn mà quét đuôi liên tục trên mặt đất, bốn vó giậm liên tục.

Trong mắt trung hưng dị thường, chăm chú nhìn chằm chằm về phía một con ngựa cái nhỏ ở phía trước.

Cong ngựa này không cao lớn, lông mao trắng thuần, vóc dáng cực kỳ khỏe đẹp, kiêu ngạo ngẩng đầu, bước chân ưu nhã mà mạnh mẽ.

Lão Mã sôi trào!

Lập tức lao nhanh như tên bắn.

Tốc độ kia!

Nếu Diệp Nhất Hoàng thấy thì tuyệt đối phải khóc lên.

Lãnh Hạ cảm thấy thú vị, lão Mã vui mừng hí dài từng tiếng, ngửi ngửi con ngựa kia rồi bắt đầu thân thiết, cọ tới cọ lui dọc theo cổ nó.

Mộ Nhị cũng không ngẩn người mà hắn nhìn con ngựa cái rồi lại nhìn Lãnh Hạ.

Nhìn nhìn con ngựa cái rồi lại nhìn nhìn Lãnh Hạ……..

Lòng vòng như vậy mấy lần rồi con ngươi lại chuyển sang nhìn lão Mã, nhíu nhíu mày, bắt đầu suy tư.

Lãnh Hạ liếc mắt, người này vẫn cứ kỳ lạ như vậy, thật sự không hiểu nổi mình có liên quan gì đến con ngựa kia.

Con ngựa kia đuôi quét một vòng, phun phì phì mấy tiếng rồi ưu nhã bước đi.

Lão Mã đuổi theo một đoạn rồi gào khóc kêu vài tiếng, ủ rũ cúi đầu quay về bên cạnh Mộ Nhị.

Ánh mắt u buồn, bắt đầu nhìn trời.

Đúng lúc này, Diệp Nhất Hoàng kề vai sát cánh đi về phía này cùng với một binh sĩ, hai người ‘ Huynh đệ’ đi ‘ Huynh đệ’ lại, trò chuyện rộn ràng.

Binh lính kia nhìn thấy Lãnh Hạ, khinh bỉ bĩu môi rồi chào Diệp Nhất Hoàng một tiếng, quay người rời đi.

Lãnh Hạ đã xem xong trò hay, nên tiếp tục đi dạo quanh nơi này.

 Có Diệp Nhất Hoàng an ủi lão Mã nên Mộ Nhị đầu suy nghĩ một chút rồi đi theo nàng.

Mộ Nhị giống như một cái bóng không tồn tại, ngơ ngác đi theo sau.

Lãnh Hạ quay đầu lại, tìm đề tài hỏi: “Sao ngươi lại ở Cừ thành?”

Hắn suy nghĩ một chút rồi chậm chạp trả lời: “Lưu dân, trị liệu.”

Hắn chậm rãi nói ra ba từ, Lãnh Hạ cũng không tính toán, biết hắn nói là lưu dân ở biên giới rất nhiều, hắn tới trị bệnh.

Rất khó tưởng tượng một người y phục chỉ hơi bẩn chút đã bùng nổ mà lại ở trong những lưu dân bùn đất đầy người kia, chữa bệnh cho bọn họ.

Hai người một hỏi một đáp, bầu không khí rất hài hòa, vừa đi vừa nói, đã tới chỗ xa nhất của doanh trại.

Trước mắt là một cái hồ cực lớn, nhưng nước đã cạn đi nhiều, Lãnh Hạ nhặt một cục đá lia nó trên mặt nước.

Mộ Nhị nhìn chằm chằm cục đá kia, nhìn không chuyển mắt.

Cục đá nhảy ba bước trên mặt nước làm văng bọt nước tung tóe.

Rồi tõm một cái chìm xuống đáy hồ, Mộ Nhị quay đầu, dùng một ánh mắt kỳ lạ nhìn Lãnh Hạ.

Lãnh Hạ lảo đảo, suýt thì ngã, nếu nàng không nhìn lầm thì ánh mắt này là: Sùng bái?

Mộ Nhị vẫn nhìn nàng như trước.

Bị hắn nhìn một lúc lâu đến tận khi da đầu tê dại, Lãnh Hạ rốt cục dở khóc dở cười hiểu ý tứ của hắn.

Đây là muốn học a!

Nàng hỏi: “Từ nhỏ đến lớn ngươi đều ở một mình sao? Độc lai độc vãng?”

Những thứ này nếu có bạn chơi cùng thì sao hắn lại không biết.

Mộ Nhị ngơ ngác gật đầu, tiếp tục nhìn chằm chằm nàng.

Lãnh Hạ nhíu mày, cười nói: “Sư phụ ngươi đâu?”

Nhắc tới sư phụ, Mộ Nhị hung hăng nhíu nhíu mày, nghĩ thật lâu mà không ra đáp án, lắc đầu trả lời: “Không biết.”

 Lãnh Hạ suy nghĩ một chút, tính tình sư phụ hắn như vậy, đúng là hắn khó mà biết được.

Nàng lại nhặt một cục đá lên, quả nhiên Mộ Nhị hai mắt hơi sáng rực lên, chăm chú nhìn vào tay nàng.

“Ngươi có sư nương không?” Nàng lia viên đá đi.

Ánh mắt Mộ Nhị chuyển động theo viên đá, cục đá đi đến đâu mắt hắn đi tới đó, đến tận lúc nó chìm vào nước, hắn mới quay đầu lại đáp: “Không có.”

Sau đó lại nhìn nàng bằng ánh mắt cực kỳ tò mò.

Lãnh Hạ nhìn trời, thật không thể chịu nổi ánh mắt ngây ngốc của người này, bắt đầu dạy dỗ.

Thời gian chậm rãi trôi đi, trời đã tối rồi.

 Lãnh Hạ bóp bóp cánh tay, thật sự không thể hiểu nổi tại sao người này lại ngốc như vậy.

Ngốc đến nỗi nàng muốn chửi hắn một trận.

Nàng trực tiếp không nhìn đôi mắt tội nghiệp của hắn nữa, lắc đầu đi về phía lều lớn.

Đi được một đoạn, nàng quay đầu nhìn lại.

Nam nhân kia vẫn đang ném từng viên, từng viên đá xuống hồ.

Viên này chìm thì ném viên kia.

Dáng người cao ngất dưới ánh trăng tạo nên một cái bóng thật dài, cô đơn chiếc bóng, tịch mịch mà………..

Chấp nhất.

==

Lều lớn.

Bảy phó tướng vẫn đang đứng trong lều như cũ còn Chiến Bắc Liệt cũng vẫn không yên lòng.

Thỉnh thoảng hắn nhìn sắc trời bên ngoài sắc trời bên ngoài, sắc mặt cũng đen dần, vẻ u ám dần lan tỏa khắp nơi.

Phó tướng vừa sợ lại vừa có chút hả hê.

Chỉ là một ông già thỏ mà cũng dám lớn lối như vậy!

Nhìn sắc mặt Vương gia kìa, chờ thiếu niên kia trở về, có trò vui.

Quả nhiên, lúc thiếu niên kia quay về, Vương gia cắn răng mắng một câu: “Ngươi còn biết trở về!”

Phó tướng nhíu nhíu mày, sao lại cảm thấy ngữ điệu này có chút không đúng?

Sao lại có vài phần nũng nịu?

Nhìn vẻ mặt Liệt Vương xem, từ u ám âm trầm đã trở nên sáng sủa rồi.

Khóe miệng cong lên là sao?

Ý cười trong mắt là sao?

Bảy tên phó tướng không thể tin nổi trừng mắt nhìn Chiến Bắc Liệt, trong lòng reo hò: Nội dung vở kịch không phải như thế a!

Thấy bọn họ còn chưa bàn bạc xong, Lãnh Hạ đi thẳng tới chỗ giá sách lấy một quyển ra.

Nàng đi tới bên giường, dựa vào thành giường nhàn nhã đáp: “Đói bụng sẽ về.”

Nàng kiên quyết sẽ không nói cho Chiến Bắc Liệt mình đứng bên hồ dạy Mộ Nhị hơn một canh giờ, người này, nhất định sẽ bạo phát.

Lúc này Chiến Bắc Liệt nhớ tới, bây giờ đã đến lúc dùng bữa.

Tức phụ đói bụng, đây là đại sự!

Hắn đứng bật dậy, lớn tiếng phân phó: “Dùng bữa!”

Ánh mắt mấy tên phó tướng nhìn Lãnh Hạ, đã không chỉ là khinh bỉ mà còn có vài phần vặn vẹo bội phục.

Ông già thỏ, cũng là một kỹ thuật sống a!

Ông già thỏ nào có thể giống như thiếu niên này, dạy dỗ Đại Tần Chiến thần thành như vậy?

Phi!

Vương gia anh minh thần võ không phải đoạn tay áo!

Không phải đoạn tay áo, vậy là cái gì?

Nhìn ánh mắt của Vương gia kìa, từ lúc thiếu niên kia bước vào, có dời khỏi hắn không?

Bảy người không ngừng đấu tranh tư tưởng, cuối cùng kết luận lại một điều.

Vương gia chỉ là lầm đường lạc lối.

Đúng vậy, lầm đường lạc lối.

Bảy người liếc nhau, cùng quyết định một điều, phải đưa Vương gia quay về chính đạo a!

Chiến Bắc Liệt liếc mắt nhìn bọn họ, trực tiếp phân phó: “Hôm nay mệt mỏi rồi, đều đi ra ngoài đi.”

Vừa dứt lời, mùi thức ăn thơm phức đã bay vào.

Ba món ăn một món canh, đều là những món rau cực kỳ đơn giản.

Chiến Bắc Liệt gắp một đũa rau xanh cho Lãnh Hạ, có vài phần áy náy nói rằng: “Ở đây rất cực khổ, được như thế này là rất tốt rồi, đến lúc chiến tranh xảy ra thì bánh bao cháo loãng cũng là xa xỉ.”

Lãnh Hạ cười cười, tại nơi hẻo lánh này, ba món ăn một món canh cũng đã là phong phú rồi.

Chắc là do hôm nay là ngày đầu Chiến Bắc Liệt tới đây nên tướng sĩ mới cố ý làm nhiều hơn một chút, chẳng qua nàng……… chưa bao giờ để ý đến mấy thứ này, no bụng là được rồi.

Nàng gắp một đũa ăn thử, tuy có chút đơn điệu nhưng mùi vị cũng không tệ.

Lãnh Hạ thấy hắn quan tâm mình, trong lòng cũng thấy ấm áp, vui vẻ, cười đáp: “Không sao, ta hiểu.”

Nhất thời, Chiến Bắc Liệt mặt mày rạng rỡ, cười như kẻ ngốc, tuyệt đối là do tức phụ thương ta.

Hắn vui vẻ nhìn Lãnh Hạ ăn, đột nhiên nhíu mày, quay đầu nhìn phía bên ngoài lều, bảy tên phó tướng vẫn đang đứng ngẩn ngơ, quát: “Sao còn chưa đi?”

“Đi! Đi! Đi! Bây giờ đi!”

Phó tướng ồn ào loạn lên, sau khi ra ngoài, mỗi người đều kiên định trong lòng.

Nhất định phải nghĩ biện pháp, đưa Vương gia quay về chính đạo!

By Kiri

32 comments on “Cuồng phi tàn nhẫn bưu hãn – Chương 16 (Quyển 2)

  1. Pingback: Cuồng Phi Tàn Nhẫn Bưu Hãn – Vị Ương Trường Dạ | Phù Dung Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s