Yêu thương tân nương – Chương 5.2

Ảnh

Chương 5.2

Edit: Kiri

Nắng sớm chiếu qua cửa sổ, soi sáng mọi thứ trong phòng.

Quan Tử Ngâm nằm trong lòng Hoắc Duyên, nghe tiếng hô hấp của hắn trong lúc đang say ngủ, tự hỏi phải làm gì tiếp theo?

Thật ra thì cô không cần quá hao tổn tâm trí làm gì vì như lời tối qua của hắn thì hắn thích cô, cũng yêu cô, như vậy thì bọn họ không có vấn đề gì nữa cả, bởi vì tình cảm của cô cũng giống hắn, tuy rằng cô cũng không hiểu, mọi chuyện đã xảy ra như thế nào.

Chạng vạng ngày hôm qua, khi hắn đột nhiên nói hắn cầu hôn với cha cô, ngoại trừ kinh ngạc cô còn có một loại cảm xúc kinh hỉ và hân hoan tràn ngập trong tim, làm cho cô lâng lâng giống như đang ở thiên đường.

Không ngờ câu nói ‘Anh nói đùa’ sau đó của hắn khiến cô đang ở thiên đường bị rơi xuống địa ngục.

Cái cảm giác đau đớn xen lẫn thất vọng ấy khiến bây giờ cô nghĩ lại vẫn không nhịn được mà run lên.

Lúc ấy cô chỉ cảm thấy rất tức giận, cũng hiểu là tại sao mình giận, sau khi trốn về phòng còn tự hỏi một lúc lâu, mới hiểu ra mình đã sớm yêu hắn, cũng vô tình mà chờ mong, chờ mong hắn yêu thương mình.

Vì vậy cho nên lúc cô nghe hắn nói là đi cầu hôn với cha mình đã mừng rỡ như điên, nhưng lại nghe hắn nói chỉ là nói đùa, liền giận dữ.

Tối hôm qua hắn nói với cô rằng không phải chỉ là dục vọng mà còn nói hắn yêu cô. Lúc đó hắn trần trụi đè lên cô cũng trần trụi, trong lúc đó, thì những lời ấy có thể tin sao?

Cô than nhẹ một tiếng. Đây chính là vấn đề.

Nếu hắn nói thật là thật lòng yêu cô thì cô sẽ không phiền não làm gì.

Nhưng nếu đó chỉ là nam nhân tinh trùng vào não, gặp dịp thì chơi, lời ngon tiếng ngọt thì sao?

Không tự chủ được, cô lại khẽ thở dài.

Tiếng than nhẹ của cô hình như đã quấy nhiễu đến giấc ngủ của hắn, hắn khẽ động đậy, đầu tiên là siết chặt vòng tay đang ôm cô, sau đó mới dần dần mở to mắt nhìn cô.

Hắn mỉm cười với cô, bộ dáng gợi cảm lại mê người.

” Bảo bối, buổi sáng tốt lành.” Hắn hôn cô một nụ hôn chào buổi sáng.

Đột nhiên cô nghĩ đến là tối qua hắn cũng dùng hai chữ bảo bối này để gọi cô.

Hai chữ này có coi là lời ngon tiếng ngọt không? Nếu đúng vậy thì đêm qua là vì tinh trùng vào não nên mới gọi vậy còn bậy giờ? Sao hắn lại gọi cô là bảo bối?

“Sao lại có vẻ mặt nghi ngờ như vậy?” Hắn mỉm cười hỏi.

“Em là bảo bối của anh sao?”

” Đương nhiên.”

” Đó là một cách gọi chung sao?” Cô trầm mặc một chút rồi lại hỏi.

” Cái gì gọi chung?” Hắn khó hiểu hỏi lại.

“Là cách gọi chung với mỗi người phát sinh quan hệ trên giường cùng anh.”

Hắn mở to hai mắt trừng cô, cánh tay đặt ở bên hông nhấc lên đánh vào mông cô một cái.

“Sao lại đánh em?” Cô trợn mắt lên nhìn hắn.

” Bởi vì em nói sai.”

“Em có nói sai đâu.” Cô không phục.

“Em nghĩ anh là loại người tùy tiện lên giường cùng phụ nữ sao?” Hắn khó chịu trừng mắt.

” Ai biết?” Quan Tử Ngâm nhún vai nói, lập tức mông lại bị đánh cái nữa, làm cho cô nhịn không được mà kêu to lên tỏ vẻ kháng nghị: “Này!” Rồi dùng sức trừng hắn, muốn rời khỏi vòng tay hắn lại bị hắn ôm chặt lấy.

” Đời này anh chỉ yêu một người con gái, cũng chỉ gọi một người con gái là bảo bối, đó là em.” Hắn hôn lên mắt cô rồi vuốt ve tấm lưng non mềm của cô, dõng dạc nói ra một câu như thế.

Cô yên lặng nhìn hắn, hoài nghi rốt cuộc là hắn có biết mình đang nói gì không. Hắn lại nói yêu cô một lần nữa, lần này rốt cuộc là thật lòng hay vẫn là lời ngon tiếng ngọt? Thật sự là cô không rõ ràng cho lắm.

“Anh nói thật hay nói đùa?” Cô nhíu mày, quyết định tốt nhất là nên hỏi thẳng hắn, miễn cho bản thân phải đau đầu mà vẫn không nghĩ ra.

“Chuyện này sao có thể nói đùa.” Hoắc Duyên phản bác cô.

“Sao em biết được? Em cũng cảm thấy được chuyện cầu hôn không thể nói đùa mà hôm qua vẫn có người lấy nó ra để đùa giỡn đó thôi.” Cô nhắc nhở hắn mối hận trong lòng mình.

“Em vẫn để ý chuyện hôm qua sao?” Hắn mỉm cười hỏi cô.

Cô lạnh lùng hừ một tiếng làm hắn càng muốn cười to.

“Thật ra, hôm qua lúc anh đi gặp cha em, đã muốn cầu hôn nhưng lại nghĩ là cần phải hỏi ý em trước, cầu hôn em trước, dù sao thì chuyện kết hôn là của anh với em chứ không phải là cha em.” Hắn nghiêm túc nói.

Quan Tử Ngâm kinh ngạc nhìn hắn, có một cảm xúc không nói nên lời.

“Anh nói thật sao?” Cô nhìn chằm chằm hắn rồi hỏi.

Bỗng nhiên hắn khẽ thở dài, nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt cô rồi nói: “Bảo bối, đừng lặp lại câu hỏi đó, em chỉ cần trả lời anh một vấn đề là đủ rồi. Em nguyện ý gả cho anh chứ?”

Tim của nàng lại đập nhanh hơn bình thường.

“Anh nói thật chứ?” Cô hỏi.

“Trời ạ!” Hoắc Duyên nhịn không được rên rỉ một tiếng, rốt cục buông vũ khí đầu hàng, đứng đắn trả lời câu hỏi của cô.

“Đúng, anh nói thật.” Hắn nhìn cô chăm chú, vẻ mặt nghiêm túc, thanh âm chân thành mà thâm tình: “Anh muốn kết hôn với em là thật, nói yêu em là thật, gọi em là bảo bối cũng là thật. Hơn nữa, bây giờ anh rất thật lòng, chưa từng thật lòng đến thế cầu hôn với em. Xin hỏi Quan Tử Ngâm tiểu thư, em nguyện ý gả cho anh chứ?”

Cô như không thể hít thở nổi nữa, cả người như đang say mê lời nói của hắn.

Hắn nói thật, cực kỳ thật, rốt cục lúc này cô cũng đã có thể khẳng định. Bởi vì đang tựa vào ngực hắn nên cô có thể nghe rõ tiếng tim đập của hắn, ngay cả hô hấp cũng trở nên thật cẩn thận. Hắn đang rất khẩn trương, đang chờ câu trả lời của cô.

Cô cũng rất khẩn trương vì hắn khẩn trương mà khẩn trương.

“Em……….” Cô mở miệng, yết hầu lại đột nhiên như bị nghẹn, vì thế cô hắng giọng, nói lại: “Em nguyện ý.”

Nói xong, hai má không khỏi ửng hồng.

Trời ạ, sao lại xấu hổ, thẹn thùng như vậy?

“Anh rất khẩn trương.” Đột nhiên hắn nói.

Không ngờ hắn sẽ nói thế nên cô ngây ngốc trong giây lát rồi bật cười.

“Anh mà cũng biết cái gì gọi là khẩn trương sao?” Giọng cô có chút làm nũng đáng yêu.

” Đương nhiên.” Hắn hôn cô “Chuyện liên quan đến em luôn làm anh thấy khẩn trương.”

“Thật chứ?” Cô cảm thấy thú vị “Ví dụ cho em xem nào.”

” Tối hôm qua, em tức giận khiến anh rất khẩn trương.” Hắn nhìn cô nói.

“Sao em không nhìn được?” Cô nhướng mày, tựa tiếu phi tiếu trả lời.

“Anh khẩn trương ở trong lòng, đương nhiên là em không nhìn được.” Cái này không phải nói đùa.

“Đừng đùa nữa.” Cô nhịn không được nở nụ cười.

“Anh nói thật.” Hắn còn nghiêm trang cam đoan với cô, hại cô càng cười to.

Hắn làm cô vui vẻ cười đùa một chút sau đó mới cúi đầu ôn nhu hôn cô.

Nụ hôn này tràn ngập thương yêu và ngọt ngào, nhưng đang lúc hai người không một mảnh vải che thân nằm trên giường nên khó tránh nổi bùng dục hỏa.

Đến lúc cô thở dốc, mệt mỏi nghỉ ngơi mới đột nhiên phát hiện ra một vấn đề.

“Anh không dùng đồ bảo vệ.” Cô yếu ớt nói với hắn.

“Em không muốn sinh cho anh một đứa nhỏ sao?” Hắn lưu luyến hôn nhẹ cô rồi hỏi, thanh âm trầm thấp khàn khàn.

Tưởng tượng đến cảm giác kia, cô lại tràn ngập chờ mong: “Không phải.”

Câu trả lời của cô làm vật của hắn đang trong cơ thể cô lại cứng lên. Cô khó tin nhìn hắn, mà hắn lại còn nhìn cô cực kỳ nồng cháy.

“Anh………” Cô không biết phải nói gì. Dục vọng của người này không có giới hạn sao? Tối qua vừa thế, lúc nãy cũng vừa xong mà bây giờ đã…………

“Anh hy vọng bào thai đầu tiên là con gái.” Hắn nói, rồi lại ôn nhu di chuyển trong cơ thể cô lần thứ hai.

“Anh hy vọng ánh mắt nó giống em, cái mũi giống anh, gương mặt giống em, cá tính giống anh. Nó sẽ có một mái tóc dài giống em, cũng có làn da trắng nõn như thế………”

Động tác của hắn làm ý thức của cô mơ hồ dần, trong hoảng hốt, ngoại trừ cảm giác nóng rực mỗi lần hắn ra vào thì cô không nghe được gì cả.

Khoái cảm lên cao, cô gắt gao bám lấy hắn, rốt cục khẽ kêu lên khi đạt tới đỉnh cao nhưng hắn lại không dừng lại mà càng tiến vào cơ thể cô một cách mạnh mẽ, làm cho cô sợ hãi, suýt thì ngất đi.

Thân thể hắn run lên, cũng đã đến lúc hắn thỏa mãn mà phóng thích.

Sau khi triền miên, mệt mỏi làm cho bọn họ buồn ngủ, cô vùi mặt vào ngực hắn, cảm nhận mùi hương của hắn, bọn họ quấn lấy nhau không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Lúc này, ánh nắng đã chiếu khắp nơi.

Quan Tử Ngâm có chút ngượng ngùng, vì cô và Hoắc Duyên ngủ đến quá trưa, làm cho Kiều Di lo lắng bọn họ sáng không ăn trưa không ăn sẽ bị đói nên …………. chạy tới gõ cửa phòng nàng, to tiếng hỏi có cần mang cơm vào phòng cho ‘Hai vị’ không?

Xấu hổ?

Cô quá xấu hổ, mất hết thể diện.

Trời ơi đất hỡi, sao chuyện này lại có thể xảy ra với cô?

Có phải bây giờ toàn bộ mọi người đã biết chuyện tối hôm qua Hoắc Duyên ngủ ở trong phòng cô không? Mà bọn họ lại ngủ đến tận trưa, cả cơm trưa cũng không ăn. Còn về phần tại sao lại ngủ như vậy thì chỉ cần là người có chút trí tưởng tượng là có thể nghĩ ra……..

Ô ô, tại sao lại như thế?

Chuyện này sao lại xảy ra với cô?

Cô không bao giờ ……….. muốn ra khỏi phòng nữa, để cô đi chết đi.

” Ha ha………”

Cô đau lòng kêu rên khiến tên đầu sỏ gây nên ở bên cạnh nghe xong cười ha ha.

Cô tức giận đánh hắn một cái sau đó chạy vào trong phòng tắm tiếp tục khóc thét, thuận tiện rửa mặt chải đầu, nào ngờ lúc cô đi ra, trên bàn đã có đầy thức ăn, khiến cô khóc không ra nước mắt.

Vì những thứ này cho thấy đã có người vào phòng, cũng đã thấy đống quần áo lộn xộn kia, nên cho dù cô giả ngu làm như không xảy ra chuyện gì cũng sẽ không ai tin, ô ô……….

” Mau tới ăn đi.” Đầu sỏ gây nên tươi cười đầy mặt gọi cô.

Cô dùng sức trừng hắn. Cô giận đến no luôn rồi, làm sao mà nuốt trôi được.

“Mau lại đây ăn đi, ăn no rồi chúng ta ra ngoài một chút, đừng ở lại đây khiến cho người khác khó làm việc. Anh đã bảo Kiều Di buổi chiều mang đồ dùng của em đến phòng anh rồi.” Hoắc Duyên tuyên bố.

“Anh nói gì?” Quan Tử Ngâm trố mắt đứng nhìn, kêu lên.

” Hưng phấn như vậy sao?” Hắn bỡn cợt nhếch miệng cười với cô.

” Hưng phấn cái đầu anh!” Cô thật sự rất muốn đánh hắn: “Sao anh có thể nói thế? Anh nói vậy thì sau này làm sao em có thể đối mặt với mọi người đây?” Cô đứng tại chỗ dùng sức dậm chân, thật là mất mặt mà.

” Đối mặt như thế nào? Đương nhiên là dùng thân phận nữ chủ nhân đối mặt nha.” Hắn nói như lẽ đương nhiên.

“Anh đừng có nghĩ là đơn giản như thế.” Cô giận dữ trừng mắt nhìn hắn.

“Sự việc vốn đơn giản như thế.”

Hắn đi đến bên cạnh cô, cúi đầu hôn nhẹ cô một cái rồi kéo nàng ngồi xuống sô pha, nhưng hắn ngồi xuống trước rồi kéo cô ngồi lên đùi hắn.

” Kiều Di nói chúc mừng chúng ta.” Hắn gắp một miếng thịt bò hầm đưa đến bên miệng cô.

Mùi thức ăn làm bụng cô réo lên, tức giận cũng theo đó mà tan đi không ít.

” Chúc mừng cái gì?” Cô vừa há mồm hưởng thụ sự chăm sóc của hắn, vừa khó hiểu hỏi.

” Chúng ta đính hôn, cũng sắp kết hôn.” Hắn đáp, cũng ăn một miếng thịt bò.

” Chúng ta đính hôn lúc nào?” Cô trừng mắt nhìn hắn, nuốt miếng thịt bò xong rồi nghi hoặc hỏi.

” Buổi sáng. Em quên là đã nhận lời cầu hôn của anh sao? Với anh mà nói thì đó là đính hôn. Về phần kết hôn, vì tôn trọng trưởng bối, anh sẽ chời đến lúc cha em đến đây đồng ý rồi sẽ cử hành, em thấy thế nào?” Hắn nói xong lại gắp một miếng thịt bò cho cô: “Ăn nào.”

Cô há mồm nhận lấy, nuốt xong rồi mới nói tiếp.

“Em không có ý kiến.” Cô nói: “Nói đến chuyện cầu hôn với cha em, thì hôm qua anh đi tìm cha em làm gì?” Đột nhiên cô nhớ tới chuyện này.

” Đi giải quyết chuyện cha anh uy hiếp vấn đề tài chính với cha em.”

Cô trừng mắt nhìn: “Có ý gì?”

“Ba em bị uy hiếp vì phòng nghiên cứu của ông ấy cần một người tài trợ, nếu có một người khác tài trợ thì sẽ không còn vấn đề gì nữa.” Hắn vừa nói lại vừa đút cho cô ăn tiếp.

” Cho nên anh đã làm gì?” Cô tò mò hỏi.

“Em đoán xem.”

“Giới thiệu cho cha em một nhà tài trợ khác?”

“Không đúng nhưng cũng gần đúng rồi.”

Quan Tử Ngâm đảo mắt một vòng rồi đột nhiên từ từ trợn mắt lên: “Anh tự chạy đến làm nhà tài trợ cho cha em?”

“Chính xác. Em thật thông minh, bảo bối.” Hắn thưởng cho cô một cái hôn.

“Anh không cần làm như vậy.”Cô cảm động đến mức sắp nói không nên lời.

” Đương nhiên phải làm như vậy, nếu không thì sao có thể uy hiếp cha em gả em cho anh?” Hắn nghiêm trang nói rồi trợn mắt lại nhìn cô.

Cô sửng sốt, lập tức bật cười.

Cô biết hắn chỉ nói đùa vì dù không làm như thế thì cô cũng gả cho hắn, hắn không cần làm thế. Hắn làm thế thì chỉ có một lý do, là làm cho cô không cảm thấy áp lực hoặc bị uy hiếp, để cho cô có được quyền lựa chọn và quyền tự chủ một cách tuyệt đối.

Hắn biết cô muốn gì, lại còn lo lắng đến cảm nhận của cô, không muốn cô có cảm giác bị bắt buộc, người đàn ông này thật sự là ……….

“Cảm ơn anh.” cô chân thành nói.

“Vì anh đã uy hiếp em gả cho anh sao? Anh chưa bao giờ biết thì ra em muốn gả cho anh như thế.” Hắn khiêu mi, tựa tiếu phi tiếu, tà nghễ nhìn cô.

“Đừng có mà được tiện nghi lại còn khoe mẽ.” Cô đánh nhẹ hắn một cái.

Hắn lại hôn cô một cái.

Sau đó, hai người cứ vừa nói chuyện phiếm như vậy, vừa liếc mắt đưa tình dùng cơm trong phòng, cực kỳ hạnh phúc.

Hết chương 5.

Advertisements
By Kiri

2 comments on “Yêu thương tân nương – Chương 5.2

  1. Pingback: Yêu thương tân nương – Kim Huyên | Phù Dung Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s