Yêu thương tân nương – Chương 9.2

Ảnh

 

Chương 9.2

Edit: Kiri

Hoắc Duyên đang muốn mở miệng, thì di động vang lên, tiếng chuông đặc biệt làm biểu tình hắn trở nên nghiêm túc dị thường, hơn nữa còn lạnh lẽo.

Hắn xoay người, nhận điện thoại: “A lô?”

Quan Tử Ngâm không biết ai gọi điện thoại tới, vì sao khuya như vậy rồi còn gọi tới. Không đến một phút đồng hồ, đã nghe Hoắc Duyên nghiêm túc nói “Tôi biết rồi!” rồi dập điện thoại.

“Sao vậy? Là ai gọi tới?” Cô nhìn hắn chăm chú, quan tâm hỏi. Nhưng hắn không trả lời mà vẻ mặt khó hiểu nhìn cô: “Không phải em vừa nói muốn đi hỏi anh ta sao? Có cơ hồi rồi đấy.”

“Có ý gì?” Cô trừng mắt nhìn.

“Anh ta lại động thủ, hiện tại đang ở ga ra.” Hắn nói.

“Cái gì?” Cô không khỏi kinh ngạc kêu to.

” Đi thôi, chúng ta đi nghe một chút xem anh ta nói như thế nào.”

12h35p đêm, cả tòa thành Hoắc thị lại  đèn đuốc sáng trưng.

Sân và phòng khách đều xuất hiện rất nhiều người, bọn họ hành động nhanh chóng, trầm mặc không nói, trang phục màu đen, hẳn là vệ sĩ chuyên nghiệp.

Ở đây nửa tháng mà Quan Tử Ngâm cũng không biết có nhiều vệ sĩ như vậy. Bình thường thì họ ở đâu thế?

Trong phòng khách, Hoắc Hào mặt không chút thay đổi ngồi trên ghế, bên cạnh có hai vệ sĩ trông coi.

Quan Tử Ngâm ngồi cách anh ta ít nhất ba thước, bên cạnh có hai người, để bảo vệ cô.

Về phần Hoắc Duyên, trầm mặc không nói gì đứng trước lò sưởi trong tường, mặc dù cực lực khống chế bản thân nhưng vẫn có thể nhìn ra hắn đang vô cùng căng thẳng.

Không khí trầm mặc.

Quan Tử Ngâm nhìn Hoắc Duyên có chút đau lòng. Không ngờ đã có tâm lý chuẩn bị nhưng khi chính mắt thấy Hoắc Hào chui vào dưới xe muốn phá hỏng thì hắn vẫn đau lòng.

“Vì sao?” Hắn đột nhiên trầm giọng hỏi, đánh vỡ sự trầm tĩnh.

Cô chuyển mắt nhìn Hoắc Hào, hắn ta vẫn im lặng như coi thường sự sống chết.

” Trả lời tôi, tại sao?” Hoắc Duyên lại mở miệng ra lệnh.

Hoắc Hào vẫn trầm mặc như cũ.

” Trả lời tôi vì sao?” Rốt cuộc không khống chế được rống lên “Tôi đắc tội gì với anh? Cha đối xử không tốt sao? Hoắc gia làm gì sai sao? Sao anh phải làm thế? Vì sao cứ muốn đẩy tôi vào chỗ chết? Vì sao?”

Hoắc Hào hoàn toàn im lặng.

” Hoắc Hào! Trả lời tôi!” Hoắc Duyên giận dữ quát.

” Duyên.” Không ngờ hắn kích động như thế, Quan Tử Ngâm phút chốc kêu lên, đầy lo lắng.

Cô giống như giúp hắn sắp xếp lại cảm xúc.

Hoắc Duyên bỗng nhiên cả người cứng đờ, hắn dùng lực hít sâu mấy lần rồi nhanh chóng tìm về tự chủ, tỉnh táo lại. Nhưng sự phẫn nộ vẫn còn đang bốc cao nên chỉ có thể ngậm miệng để đề phòng lại nổi xung một lần nữa.

Quan Tử Ngâm nhìn hắn, đỡ lo lắng hơn.

Nếu Hoắc Hào không chịu trả lời điều hắn hỏi thì để cô.

“Hôm đó người đẩy tôi là An Tuyết Lỵ đúng không?” Cô nhìn chằm chằm Hoắc Hào, thong thả mở miệng hỏi.

Lời dạo đầu bất ngờ làm Hoắc Duyên nhịn không được nhíu mày, lại  làm cho Hoắc Hào vốn trầm mặc không nói lập tức biến sắc, mở miệng.

“Không phải, là tôi.”

“Không phải anh, là cô ta.”

“Không phải cô ấy.”

“Là cô ta.”

” Quan Tử Ngâm ——” Hoắc Hào đột nhiên đứng bật dậy, nhưng bị hai vệ sĩ ấn lại ngồi trên sô pha.

“Sao anh phải kích động như vậy? Tôi chỉ nói hung thủ là An Tuyết Lỵ cũng không phải anh.” Quan Tử Ngâm ngữ khí hồn nhiên, phép khích tướng dường như có hữu dụng.

“Tôi nói rồi, người đẩy cô là tôi, không phải cô ấy!”

“Vậy thật kỳ quái, làm gì có ai muốn nhận mình là hung thủ chứ?” Quan Tử Ngâm biểu tình quay đầu hỏi Hoắc Duyên, rồi như hiểu ra quay đầu lại kêu lên: “A, tôi biết rồi! Hẳn là An Tuyết Lỵ cho anhcái gì đó, như là kết giao cùng anh hay lên giường gì đó, nên anh nhận thay cô ta đi?”

“Cô đừng có vũ nhục cô ấy!” Hoắc Hào rốt cuộc không ngăn chặn được phẫn nộ, người bật mạnh dậy như muốn lao đến đánh chết cô.

Đương nhiên, vệ sĩ lập tức ngăn lại, cưỡng ép hắn ta ngồi lại ghế, rồi không buông tay nữa.

” Tử Ngâm nói đúng, anh quả nhiên là thích Tuyết Lỵ.” Hoắc Duyên đột nhiên mở miệng nói.

Hoắc Hào thân thể trong nháy mắt cứng ngắc.

“Nhưng tôi không nghĩ nổi nếu anh đã không tiếc giết người anh em lớn lên từ nhỏ này chỉ vì muốn cô ta hết giận, thích như vậy sao lại giới thiệu cho cho tôi?”

Hoắc Hào thong thả nhắm mắt lại, làm cho người ta có loại cảm giác không thể cứu vãn.

” Bởi vì cô ấy thích cậu?” Hắn trầm mặc một lát mới trả lời, trong thanh âm tràn ngập chua sót và tự giễu.

“Dù thế thì anh cũng không nên làm vậy, nếu cô ấy trở thành em dâu mình thì không phải càng thống khổ sao?” Quan Tử Ngâm nhịn không được hỏi hắn.

” Chỉ cần cô ấy hạnh phúc là đủ rồi.”

“Cho nên, vì muốn nàng hạnh phúc mà anh sát hại anh em? Vì sao vì một người không yêu mình mà làm thế, anh điên sao?” Tuy rằng đã nghĩ nhưng cô vẫn thấy khó tin.

“Tôi không phải chưa cho cậu cơ hội.” Hoắc Hào đột nhiên nhìn về phía Hoắc Duyên nói.

“Cơ hội gì?” Hắn chỉ cảm thấy khó hiểu.

“Tôi đã nói rất nhiều, bộ dáng Tuyết Lỵ thoạt nhìn có chút không bình thường, cũng nói rất nhiều là cô ấy khóc, còn hỏi hai người xảy ra chuyện gì nhưng cậu lại chỉ luôn nói ‘Em biết’ ‘ Không có việc gì’ sau đó cô ấy không vui vẻ nữa, thậm chí còn vì hấp dẫn sự chú ý của cậu mà tự phá hoại bản thân.” Hoắc Hào oán hận nhắc nhở hắn.

Hoắc Duyên nhíu mày hồi tưởng. Cảm giác giống như từng có chuyện như thế thật nhưng mà ………..

“Từ đầu tôi đã nói bản thân bận nhiều việc, cô ấy nói có thể thông cảm. Tôi không hiểu nổi, sao lúc kết giao có thẻ thông cảm, đính hôn xong lại không thể?”

“Cậu vốn không yêu cô ấy!”

“Tôi thừa nhận nhưng ít nhất cũng có cảm tình nên mới cầu hôn. Tôi cũng chưa từng lừa gạt nói yêu cô ấy.”

“Cô ấy nghĩ cậu sẽ thay đổi nhưng cậu lại làm cô ấy thất vọng thêm lần nữa.”

“Cho nên đó là lỗi của tôi?”

“Không phải lỗi của cậu nhưng cũng nên chịu chút trách nhiệm.” Quan Tử Ngâm đột nhiên nói.

Hoắc Duyên nhịn không được nhíu nhíu mày.

” Hoắc Duyên mặc dù có sai, nhưng tội không đáng chết.” Nàng quay đầu lạnh lùng nói với Hoắc Hào: “Anh làm vậy là quá không xứng đáng với lương tâm chính mình, với Hoắc gia. Nếu Hoắc Duyên thật sự chết, anh vui không? An Tuyết Lỵ có hạnh phúc không?” Thanh âm của cô càng lúc càng lớn, càng lúc càng giận “Anh chỉ muốn đoạt người yêu thôi, đồ tiểu nhân đê tiện!”

” Hắc, bảo bối!” Hoắc Duyên đi đến bên cạnh cô ngồi xuống, ôm lấy cô rồi trấn an cảm xúc của cô, không cần tức giận.

Nhưng Quan Tử Ngâm thực sự tức giận, nghĩ đến vết thương trên người Hoắc Duyên và nghĩ hắn thiếu chút nữa thì mất mạng, cả người liền tràn ngập bạo lực, muốn tên kia nợ máu phải trả bằng máu!

“Anh chờ An Tuyết Lỵ trong tù đi, tôi nhất định đưa hai người đến ở cạnh nhau.” Nàng nhìn Hoắc Hào, ngữ khí lạnh như băng.

Hoắc Hào lập tức phát cuồng, kịch liệt từ chối đứng lên, lại bị hai vệ sĩ kia gắt gao kiềm hãm.

“Cô ấy không làm gì sai, cô không thể làm vậy!” Hắn giận dữ hét.

“Cô ta đẩy tôi.”

” Không phải, là tôi.”

“Tôi có chứng cớ là cô ta đẩy.”

” Không, cô không có.”

“Đến giờ anh còn không hiểu là Hoắc Duyên đã lắp máy quay khắp nơi sao, mọi hành động của hai người đều được biết rõ.” Đây là lời nói dối nhưng hắn cũng không biết.

Hoắc Hào kinh hãi, mặt mũi trắng bệch.

“Kẻ đẩy tôi là An Tuyết Lỵ.” Quan Tử Ngâm lớn tiếng khẳng định, mà lần này hắn đã không còn sức để phản bác.

Nhìn thế này thì cô nói đúng rồi.

Về phần An Tuyết Lỵ vì sao làm thế thì quá rõ, vì cô ta vẫn yêu Hoắc Duyên, ngoại tình chỉ vì muốn được hắn chú ý không ngờ lại có mang nên phải hủy hôn ước.

Lúc đầu cô ta muốn Hoắc Hào đưa tới đây vì muốn vãn hồi mọi chuyện nhưng không ngờ lại có thêm một nữ nhân mà người đó lại được Hoắc Duyên đối xử vô cùng tốt.

Nghĩ vậy, nếu cô là là An Tuyết Lỵ, cũng sẽ nhịn không được mà động thủ.

Nữ nhân nha, đụng đến tình yêu thì sẽ đánh mất lý trí, thật sự là đáng thương.

“Tôi vừa rồi nói có chứng cớ là lừa gạt anh thôi, tôi sẽ không tố xáo An Tuyết Lỵ, yên tâm đi.” Cô nói với Hoắc Hào.

Không ngờ cô sẽ nói vậy, hắn đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn, trên mặt là hoài nghi và không tin.

“Chúng ta trở về phòng ngủ được không? Em thấy mệt quá.” Không muốn nhiều lời, Quan Tử Ngâm quay đầu hỏi Hoắc Duyên.

Hắn mặt không chút thay đổi nhìn Hoắc Hào, một lúc sau, mới quay đầu gật gật đầu: “Ừ!”

Trước khi đi, hắn dặn dò vệ sĩ tạm thời nhốt anh ta.

Sau đó, hai người bọn họ cùng nhau đi lên lầu hai.

Rạng sáng 3h40p.

Hết chương 9

Advertisements
By Kiri

5 comments on “Yêu thương tân nương – Chương 9.2

  1. Pingback: Yêu thương tân nương – Kim Huyên | Phù Dung Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s