Yêu thương tân nương – Chương 4.1

Ảnh

Ta cũng không rõ tại sao trong bản raw của ta không có chương 5 mà trực tiếp nhảy lên chương 6 nên tạm thời sẽ không có chương 5, để ta hỏi lại rõ ràng đã nhé!! Ta thấy mạch truyện cũng không ảnh hưởng nhiều! ^^

Chương 4.1

Edit: Kiri

Nếu đã quyết định đem đảo này làm nay ngắm cảnh nghỉ phép, thì lấy tài lực hùng hậu của Hoắc thị đương nhiên sẽ đem nó quy hoạch thành thắng địa nghỉ phép hoàn mỹ nhất, dù là cửa hàng, quán bar, hay khu vui chơi, Villa tư nhân, khách sạn săn sao xa hoa, …….. cái gì cũng có.

Cho nên sau khi tới đảo phồn hoa, Quan Tử Ngâm quả thực là chơi đùa vô cùng vui vẻ.

Kiều Di bồi cô đi lại cực kỳ hối hận, vì tuổi tác đã lớn nên thể lực không được như người trẻ tuổi, hơn nữa còn phải lo lắng cho chân của Quan Tử Ngâm sẽ nặng thêm.

Thật là, sớm biết như thế này thì dù có đắc tội với Thiếu phu nhân tương lai, cô cũng không nên đồng ý cho tiểu thư rời khỏi nhà đến đây chơi đùa.

“Tiểu thư, chúng ta nên trở về, có lẽ thiếu gia đã về đến nhà rồi.” Cô thúc giục lần thứ n.

“Xem chút nữa thôi, bên kia có cửa hàng rất đáng yêu, chúng ta tới đó xem đi.” Quan Tử Ngâm cũng từ chối lần thứ n.

“Nhưng …… “Kiều Di mở miệng muốn thử thuyết phục cô, nhưng Quan Tử Ngâm đã nhanh chân đi tới cửa hàng kia.

Kiều Di than nhẹ một tiếng, đành phải chạy nhanh đuổi theo.

“Tiểu thư, cô đừng đi nhanh như vậy, nên nghỉ ngơi một chút, chân của cô ……..”

“Chân của tôi tốt lắm, không có việc gì, yên tâm đi.”

“Lúc đi dạo phố tuyệt đối sẽ không có cảm giác đau và mệt, bình thường mấy vấn đề này chỉ có lúc về nhà mới có.” Kiều Di rốt cuộc nhịn không được lớn tiếng nói. Thân là một nữ nhân từng trải qua tuổi trẻ, cô rất hiểu đạo lý này.

Không ngờ là Quan Tử Ngâm đột nhiên đừng bước, quay đầu nhìn lại, liền thấy Kiều Di vẻ mặt không đồng ý nhìn mình.

“Tiểu thư, trời sắp tối rồi, chúng ta nên về thôi.” Kiều Di nghiêm túc nói.

Quan Tử Ngâm quay đầu nhìn về phía chân trời, đã thấy có ráng ngũ sắc rồi.

Cô không ngờ là thời gian trôi nhanh như vậy. Đã đến lúc phải về nhà rồi.

“Được, chúng ta về nhà.” Cô đồng ý nói.

“Cám ơn trời đất.” Kiều Di vui mừng khôn xiết.

Quan Tử Ngâm nghe vậy nở nụ cười: “Thật xin lỗi, Kiều Di. Tôi ham chơi quá rồi, không để ý tới cảm giác của chị.”

“Hiện tại để ý cũng không muộn. Trước hết tìm một chỗ nghỉ chân, tôi sẽ gọi A Kham lái xe tới đây đón chúng ta.” Kiều Di nói xong liền rút điện thoại gọi lái xe.

“Trong lúc chờ A Kham, tôi qua cửa hàng kia xem thử.” Quan Tử Ngâm chỉ vào cửa hàng vừa rồi nói.

Vừa thấy Kiều Di gật đầu, cô lập tức xoay người đi đến cửa hàng kia.

Thật ra ở mỗi chỗ ngắm cảnh đều có những mặt hàng giống nhau, nhưng Quan Tử Ngâm lại thích xem qua mỗi cửa hàng vì với cô mỗi chỗ có cách bài trí khác nhau, rất đáng để tham quan.

Đi vào trong cửa hàng, nàng lướt mắt nhìn qua một khách hàng, không chú ý tới đối phương sau khi lướt qua cô liền dừng chân lại nhìn về phía cô.

“Quan Tử Ngâm?”

Đột nhiên nghe thấy tên mình bị người khác hô to lên, Quan Tử Ngâm theo trực giác ngẩng đầu lên tìm kiếm người vừa nói, nhưng người đó lại khiến cô vô cùng bất ngờ.

“Lý Thành Thị?” Đây là cái dạng nghiệt duyên gì, sao lại gặp phải người đã hai năm không gặp, kẻ lúc trước đã từ bỏ cô mà chọn kết hôn với một vị tiểu thư nhà giàu.

Nhưng cũng thật may mắn là cô ở trường luôn ăn mặc giản dị, làm cho người khác không biết thực ra cô cũng xuất thân ở gia đình giàu có.

Cho nên vì bị chuyện chỉ phúc vi hôn làm cho mệt mỏi nên cô mới lén kết giao cùng hắn, hắn chưa từng tới nhà cô nên hắn mới có thể bỏ cô theo vị tiểu thư nhà giàu kia, thật may cho cô là đã không phải lãng phí chân tình trên người kẻ kia.

Không đáng giá a …………….

“Thật sự là em sao? Đã lâu không gặp, em khỏe chứ?” Hắn hưng phấn đi tới chỗ cô.

Không gặpanh thì tốt lắm. “Cũng không tệ lắm.” Cô trả lời.

“Em cũng đến đây du lịch sao? Với người nhà, bạn bè hay là lão công? Em ……… đã kết hôn rồi sao?”

“Còn anh?” Cô không đáp mà hỏi lại: “Đi du lịch với lão bà sao? Lần hai! À không phải là hưởng tuần trăng mật lần ba mới đúng.”

Tuy rằng đã chia tay nhưng thỉnh thoảng cô vẫn có thể nghe được một số tin tức về hắn, nghe nói hắn bị vợ quản rất nghiêm, chính là thê nô. Nguyên nhân rất đơn giản, kẻ có tiền là lão đại. Nhưng nghe nói cuộc sống rất sung túc, ngày kỷ niệm kết hôn hàng năm đều đi du lịch.

Lý Thành Thị đột nhiên trở nên có chút xấu hổ, hắn không biết cô biết bao nhiêu về cuộc sống của mình nhưng cô đã nói như thế thì hẳn là biết không ít, hắn không muốn cho cô biết về một mặt vô dụng của mình.

“Anh…………” Hắn mới mở miệng, thanh âm bén nhọn của lão bà đã vang lên.

“Lý Thành Thị anh làm gì ở đó? Bảo anh đi mua đồ mà cũng lâu như vậy, anh mua ở Bắc cực sao?”

Hắn bỗng chốc cứng đờ cả người, không cần quay người cũng biết lão bà Ngô Nghi Linh đã đi tới phía sau.

“Mua được đồ chưa?” Cô ta hỏi hắn, hắn còn chưa kịp trả lời cô liền nghe thấy: “Ồ, nhìn xem ai đây? Chẳng phải Quan Tử Ngâm tiểu thư sao? Thật sự là nơi đất khách gặp bạn cũ nha!”

“Khỏe chứ, đã lâu không gặp!”

“Phải nha, đã lâu không gặp. Cô đến đây công tác sao? Hắn là không phải du lịch đi? Muốn tới đây cần rất nhiều tiền, cô làm sao trả nổi!”

“Nghi Linh!” Lý Thành Thị nhịn không được nhỏ giọng kêu lên.

“Sao, em nói sai sao?” Đừng tưởng rằng cô không biết lão công này của mình còn bao nhiêu tình cảm với tình cũ.

“Cô không nói sai, tôi không phải khách du lịch.” Quan Tử Ngâm bình tĩnh trả lời.

“Nhìn xem, em không nói sai nha, sao cô ta có thể tới những nơi như thế này du lịch.” Ngô Nghi Linh đắc ý nhướng mày.

“Thật xin lỗi!” Thanh âm Kiều Di đột nhiên chen vào.

Quan Tử Ngâm thấy nàng lướt qua đôi vợ chồng kia, trong nháy mắt đã tới trước mặt nàng.

“Tiểu thư, có thể đi được chưa?”

“A Kham tới rồi sao?”

“Không, chúng ta sẽ tới sân bay.”

“Sân bay?” Cô trừng mắt nhìn.

“Thiếu gia đáp máy bay trực thăng đến, chúng ta đến đó đợi cậu ấy.”

“Máy bay trực thăng?” Cô ngơ ngác nhìn Kiều Di.

“Thiếu gia nghe nói cô ở đây nên tới đón. A Kham đã lái xe đi trước rồi.” Vừa mới dứt lời, liền nghe thấy thanh âm máy bay trực thăng.

“Thiếu gia tới rồi!” Kiều Di nhắc nhở.

“Sân bay ở đâu?” Quan Tử Ngâm nhanh chóng hỏi.

“Cách đây không xa, đi vài phút là tới.” Kiều Di nói cho cô.

“Vậy đi thôi.” Quan Tử Ngâm nói xong, vừa nhấc chân liền nhớ tới đôi vợ chồng kia: “Thật có lỗi, lần sau có cơ hội sẽ lại tán gẫu, tôi phải đi trước, xin lỗi không tiếp được.” Cô khẽ gật đầu với bọn họ rồi rời đi.

Vợ chồng hai người không khỏi ngơ ngác nhìn bóng dáng cô sau một lúc lâu sau mới hồi phục được tinh thần.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Ngô Nghi Linh hỏi lão công.

“Có chuyện gì vậy?” Lý Thành Thị hỏi lão bản cửa hàng.

“Đó là máy bay trực thăng của gia đình chủ đảo này, chỉ có chủ đảo mới có máy bay trực thăng.” Lão bản trả lời: “Tôi nghĩ vị tiểu thư kia nhất định là khách của chủ đảo hơn nữa còn rất quan trọng mới được thiếu gia đích thân tới đón.”

” Thiếu gia?”

“Chính là con của chủ đảo này.”

Lý Thành Thị và Ngô Nghi Linh nhìn nhau, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Con của chủ đảo  ……………….

By Kiri

One comment on “Yêu thương tân nương – Chương 4.1

  1. Pingback: Yêu thương tân nương – Kim Huyên | Phù Dung Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s