Yêu thương tân nương – Chương 3.1

Ảnh

Chương 3.1

Ở chung cùng cô, Hoắc Duyên phát hiện chính mình càng thưởng thức cô, thích cô.

Đối với nữ nhân, nói thực ra hắn đã sớm chán ghét.

Bởi vì gia thế giàu có, vẻ ngoài lại anh tuấn, cho nên từ khi hơn mười tuổi hắn đã phải chịu bị những người khác phái hoan nghênh, đối với nữ nhân, lại dễ dàng có được như trở bàn tay.

Nhưng mà, cũng bởi vậy  khiến hắn trước hai mươi lăm tuổi mất đi lòng hiếu kỳ và sự tin tưởng đối với nữ nhân, hiểu rõ bọn họ có bao nhiêu thay đổi, có thể dễ dàng bị tiền tài hoặc lời ngon tiếng ngọt mua chuộc mà thay lòng đổi dạ.

Nếu như nữ nhân đều nào cũng giống nhau, hắn sẽ không lãng phí thời gian trên người họ, toàn tâm vào công việc, đến hai năm trước, vào năm hắn ba mươi tuổi, đáp ứng hy vọng và yêu cầu của cha mẹ, trong những nữ nhân được mai mối, chọn ra một vị để đính hôn.

Nữ nhân trúng tuyển tên là An Tuyết Lỵ, có bối cảnh xuất thân tốt, có bằng cấp và giáo dục, tính tình cũng rất tốt, được cha mẹ hắn rất yêu thích, mặc dù khiến hắn có cảm giác giả tạo.

Lúc kết giao với cô ta, vì bọn họ chỉ gặp có hai, ba lượt một tháng thôi nên hắn thấy tính tình rất tốt, nên mới chọn, kết quả sau khi đính hôn mới mới phát hiện ra, tất cả chỉ là giả vờ.

Hắn có cảm giác lên nhầm thuyền giặc nhưng nếu đã đính hôn, hắn đành chấp nhận, dù sao hắn đã sớm không có chút hy vọng với nữ nhân.

Nhưng ai ngờ vị hôn thê kia vì công việc của hắn bận rộn mà quan hệ bất chính sau lưng hắn, còn mang thai nên chạy tới van hắn tha thứ, hy vọng có thể giải trừ hôn ước.

Thực sự là lúc tưởng như cùng đường lại tìm được đường ra.

Thực ra lúc ấy hắn rất muốn đốt pháo chúc mừng nhưng lại ngại là hai người đang diễn trò nên đành phải tỏ vẻ giận không nói được gì rồi đồng ý, cũng muốn cô ta tự nói cho hai bên cha mẹ lý do giải trừ hôn ước, sau đó giận dữ xoay người rời đi.

Sau đó, liền phát sinh tai nạn xe cộ ngoài ý muốn kia trong đêm.

“Ba mẹ anh nhất định đều cho rằng tai nạn xe cộ kia có liên quan tới chuyện anh bị vị hôn thê phản bội phải không?”

Cô vốn là muốn biết tại sao Hoắc lão gia vì sao phải nói dối bức cha cô gả con cho con hắn, không ngờ hắn lại nói cho cô bí mật này.

Trong tin tức, cô có đọc được chuyện hắn giải trừ hôn ước, chẳng qua báo chí nói nguyên nhân là  do tai nạn xe cộ gây nên thương thế nghiêm trọng, không muốn liên lụy chuyện cả đời của đối phương mới giải trừ hôn ước, không ngờ sự thật lại là như vậy.

Khó trách gia tộc nhà gái sau khi tai nạn xe cộ xảy ra nửa năm liền có nguy cơ phá sản, mà tập đoàn Hoắc thị lại lấy danh nghĩa trợ giúp, thôn tính toàn bộ.

“Tôi đã nói cho họ nghe nhưng họ không tin.” Hoắc Duyên nhẹ giọng thở dài.

“Nếu là tôi, tôi cũng sẽ không tin tưởng. Huống hồ, dù tin hay không, cô ấy đã phản bội anh, phản bội hôn ước trước đó của hai người, tôi cũng không đồng tình với cô ấy.” Quan Tử Ngâm lắc đầu nói.

Hoắc Duyên sâu xa khó hiểu nhìn cô.

“Sao, cảm thấy tôi thật khó hiểu sao?” Cô khiêu khích nói: “Muốn đồng tình cũng phải nhìn đối tượng, tôi chán ghét người không chung thủy, nam nhân hay nữ nhân đều giống nhau.”

“Tôi đã sớm thay đổi, hiện tại rất chung tình.” Hắn nhìn cô, thâm ý nói.

Cô quay đầu xem thường: “Rốt cuộc anh có nói cho tôi biết lão gia đại nhân vì sao phải nói dối, nguyền rủa con trai mình không?”

“Ông ấy không nguyền rủa tôi.”

“Đương nhiên, chỉ nói anh tàn phế, hủy dung, tính tình đại biến mà thôi.” Cô mỉm cười giả dối với hắn.

“Biểu cảm của em thật nhiều.” Hoắc Duyên nhịn không được bật cười, lắc đầu nói, hắn phát hiện chính mình thật ra càng lúc càng thích cô, thậm chí đã bắt đầu tưởng tượng kết hôn cùng cô, xem cô cả đời chính bộ dáng gì.

Nhất định sẽ không nhàm chán, hơn nữa thực vui vẻ.

“Anh rốt cuộc có nói không?” Cô trừng hắn một cái, có chút không kiên nhẫn.

“Kỳ thật cũng không có gì, chẳng qua là ông ấy lo lắng ta không vượt qua nổi chuyện An Tuyết Lỵ, từ nay về sau không muốn kết hôn. Còn vì sao phải nói dối là vì hắn muốn xem có bao nhiêu người vì tiền mà đáp ứng cuộc hôn nhân này mà thôi. Em hẳn là biết Hoắc gia có bao nhiêu tài sản đi?” Hắn nhìn nàng nói.

“Bao nhiêu người? Ý là không chỉ có mình tôi được đề cử?” Quan Tử Ngâm mở to hai mắt, kinh ngạc hỏi.

Hắn gật đầu.

“Mấy?”

“Theo tôi được biết là có mười, nhưng…….” Hắn còn chưa nói xong, đã bị tiếng cười to của cô ngắt lời.

“Ha ha……… Thật sự rất thần kỳ!” Cô không khống chế  được cười ha ha nói: “Tôi cho là tôi một lần có bốn vị hôn phu cũng đã thực khoa trương, không ngờ anh càng khoa trương, có đến mười vị hôn thê, ha ha……….. Thật sự là rất buồn cười! Ha ha……..”

Hoắc Duyên nhíu mày: “Bốn vị hôn phu?”

“Đúng rồi, hôn phu chỉ phúc vi hôn từ nhỏ, tôi thế nhưng có bốn nha.” Cô vui vẻ giơ tay lên.

Hoắc Duyên một chút cũng cười không được, hắn chưa từng nghĩ tới cô thế nhưng sẽ có hôn phu, càng không nghĩ tới chính mình thế nhưng sẽ vì chuyện này mà cảm thấy không thoải mái.

“Bốn tên kia là ai, đang ở đâu?” Hắn mở miệng hỏi.

“Bọn họ nha, ở Đài Loan, mỗi người đều nho nhã lễ độ, tao nhã, đều là nhân trung long phượng, quan trọng nhất là, họ nhất mực yêu thương lão bà, vô cùng sủng ái.” Quan Tử Ngâm nói xong, nhịn không được lộ ra vẻ mặt hâm mộ.

“Lão bà?” Hoắc Duyên chú ý tới hai chữ này, với hắn nam nhân mà cô ca ngợi chẳng là cái gì hết.

“Phải nha, lão bà.” Quan Tử Ngâm thở dài.

“Ý em là bọn hắn đều đã kết hôn?” Hắn muốn xác định một chút.

“Nói ra anh hẳn là rất buồn cười đi. Họ muốn thoát khỏi hôn ước với tôi, liền dùng dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, cái gì phẫn xấu nha, giả kết hôn nha, bị người bắt kẻ thông dâm trên giường, chiêu nào cũng sử dụng, còn có một kẻ mặt dầy mời tôi tới làm mẹ nuôi cho con hắn, thật là đủ khoa trương.”

Cô vừa nghĩ đã thấy buồn cười: “Nhưng cũng không biết kiếp trước bọn họ làm bao nhiêu việc tốt, giúp bọn họ gặp được tình cảm chân thành ở kiếp này. Tôi nha, chỉ có thể nói là vô duyên với bọn họ, thật sự là đáng tiếc.”

“Tái ông mất ngựa, biết là họa hay phúc.”

“Phải nha!” Cô đột nhiên trừng hắn: “Sau khi đánh mất bốn vị hôn phu vĩ đại, về nhà lại bị thông báo phải gả cho một nam nhân tàn phế, hủy dung tính tình lại đại biến, thật đúng là ‘Tái ông mất ngựa, biết là họa hay phúc’ Côchâm chọc.

“Nhưng thực ra ta không có tàn phế, hủy dung hoặc tính tình đại biến, không phải sao?” Hắn khẽ nhíu mày.

“Chính xác.” Cô gật đầu nói: “Chẳng qua không liên quan đến tôi.”

“Có ý gì?” Hắn không hiểu ý tứ của câu nói phía sau.

“Anh có mười tân nương tử được đề cử, thiếu tôi hẳn là không sao đi. Hơn nữa, quan trọng nhất là, anh cũng không có tàn phế, cũng không có hủy dung, tính tình có đại biến hay không thì tôi không biết, nhưng tôi cảm thấy hiện tại ngươi rất tốt nên chín nữ nhân còn lại kia chắc chắn tất cả đều nguyện ý gả cho anh, chỉ cần vương tử chọn ai là được rồi.”

“Vừa rồi hình như tôi chưa nói hết.”

Hoắc Duyên có chút đăm chiêu nhìn cô, đột nhiên mở miệng nói.

“Nói gì?” Cô nhìn hắn.

“Theo tôi được biết, mới đầu, thực sự có mười tân nương được đề cử, nhưng sau khi chọn lựa, tôi phải thành thật nói với em, đạt tiêu chuẩn cũng chỉ còn lại một người.”

“Một người?” Quan Tử Ngâm trố mắt nhìn hắn: “Tôi?”

Hoắc Duyên mỉm cười gật đầu.

“Sao có thể như thế được?” Cô không tin kêu to.

Hắn đồng tình nhìn cô.

“Không thể nào!” Nàng lắc đầu.

“Muốn thấy chứng cớ không?” Hắn nói.

“Chứng cớ gì?”

Hắn đứng dậy, đến chỗ điện thoại nhấc ống nghe rồi ấn nút: “Kiều Di, phiền chị lại đây một chút.”

“Anh gọi Kiều Di tới làm gì?” Quan Tử Ngâm nhịn không được hỏi.

“Lát nữa em sẽ biết.” Hắn nói với cô.

Chỉ chốc lát sau, Kiều Di đã đẩy cửa bước vào.

“Thiếu gia!” Cô cung kính gọi.

“Nghe nói cô ấy là do chị đón vào?” Hoắc Duyên nhìn quản gia nói, ngữ khí hắn bình thản, thoạt nhìn cũng thực tùy ý, nhưng khí thế cũng rất khiếp người.

Kiều Di không tự chủ cứng người lại.

“Phải!” Cô trả lời.

“Nghe nói chị nhầm cô ấy là người giúp việc mới tới? Từ lúc nào mà người giúp việc phải tự đến đây mà không phải do công ty đưa tới?”

Kiều Di sắc mặt trở nên hơi hơi trắng: “Thiếu gia……….”

“Từ đầu chị đã biết thân phận của cô ấy đúng không?” Hắn hỏi Kiều Di.

“Đúng!” Kiều Di cúi đầu, nhìn sàn nhà thấp giọng thừa nhận.

Quan Tử Ngâm ngồi ở sô pha khó tin trợn to hai mắt.

“Tôi sớm đã đoán ra, chị làm quản gia nhiều năm như vậy, tuyệt đối không thể nhận nhầm người. Là do lão gia sao?”

Kiều Di gật gật đầu.

“Cũng là ông ấy bảo chị sai bảo cô ấy như người giúp việc?”

Kiều Di lại gật gật đầu.

“Vì sao? Ông ấy muốn dùng cách này để quan sát hay chứng minh điều gì hả?” Hắn hơi ngạc nhiên hỏi.

“Lão gia muốn biết khi cô ấy bị người làm sai bảo sẽ có phản ứng như thế nào?”

“Kết quả?”

“Kết quả là tôi thật ngốc nghếch nghe sai bảo, chạy đông chạy tây, làm đến muốn kêu cứu mạng.” Quan Tử Ngâm tự giễu nói.

“Thực xin lỗi!” Kiều Di vội vàng cúi đầu giải thích với cô.

“Đây cũng không phải lỗi của Kiều Di, chị chỉ là nghe lệnh làm việc mà thôi, không cần phải giải thích với tôi.” Quan Tử Ngâm lắc đầu nói: “Tôi còn muốn cảm ơn chị đã giúp tôi hiểu bản thân vô dụng như thế nào, làm một chút việc như vậy đã kêu khổ, tôi nên tự kiểm điểm mình thật nhiều mới được!”

“Không, tiểu thư, cô rất tốt, là vị tiểu thư tốt nhất mà tôi từng gặp, vừa không vênh mặt hất hàm sai khiến, cũng sẽ không giả vờ nhu nhược, hoặc lộ ra bộ dáng mình tài trí hơn người, khiến người khác cảm thấy xa cách. Hy vọng cô có thể kết hôn  cùng thiếu gia, gả cho thiếu gia.”

Chờ một chút, những lời này là từ đâu mà suy ra vậy?

Quan Tử Ngâm há hốc mồm.

“Tốt lắm, chị có thể đi ra ngoài.” Hoắc Duyên phân phó.

Kiều Di gật gật đầu, xoay người rời đi.

“Hiện tại em tin rồi chứ?Em là người duy nhất được đề cử.”

“Rốt cuộc ba anh có tật xấu gì?” Quan Tử Ngâm nhịn không được nhíu mày: “Còn có, chẳng lẽ anh không có suy nghĩ của ý nghĩ của chính mình. Tùy ý ông ấy quyết định chung thân đại sự của anh sao?”

“Nếu đối tượng là em, tôi thật ra không có ý kiến.” Hắn có chút đăm chiêu nhìn cô.

“Em không có ý kiến, tôi có!”

“Cho nên, chúng ta phải tiếp tục lời nói mà trước bữa tối chưa nói xong, phải không?”

Cô trừng mắt nhìn hắn, cảm giác trong đầu một mảnh rối loạn, căn bản là không thể thảo luận hay nói gì với hắn.

“Tôi cảm thấy mệt, chân lại đau, mai thảo luận tiếp được chứ?” Cô thương lượng nói.

Hoắc Duyên đột nhiên rủa thầm một tiếng: “Thực xin lỗi, tôi đã quên chân của em bị thương. Rất đau sao? Cần tôi gọi bác sĩ tới cho em thuốc giảm đau không?” Hắn đi đến bên người nàng, mặt rất nghiêm túc, quan tâm hỏi.

“Không đau đến nỗi cần thuốc giảm đau đâu, tôi chỉ muốn nghỉ ngơi sớm một chút, được chứ?”

“Đương nhiên, tôi đưa em về phòng.” Hắn nói xong liền xoay người ôm lấy cô từ sô pha, dọa cô nhảy dựng lên.

“Tôi có thể tự đi.”

“Chân em bị thương, đi sao được. Bác sĩ đã nói không được dùng chân nhiều, nhớ không? Nếu không vết thương sẽ lâu khỏi, về sau còn có thể lưu lại di chứng.”

“Chân kia của tôi không bị thương, có thể dùng để nhảy.”

“Ếch mới nhảy, em là ếch sao?”

Cô tức giận đánh hắn một quyền.

“Anh mới là ếch…….. Không, là con cóc!” Cô trừng mắt oán hận nói.

Hắn cười ha ha rất vui vẻ.

Advertisements
By Kiri

One comment on “Yêu thương tân nương – Chương 3.1

  1. Pingback: Yêu thương tân nương – Kim Huyên | Phù Dung Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s